Mỗi năm, cứ đọng vào lúc đầu thu, mặc dù cuộc sống gồm bận rốn thay làm sao thì bố đứa hắn vẫn kéo cả mái ấm gia đình tụ hợp về phía trên, vị trí vẫn gắn bó với bọn chúng vào cả quãng đời sinc viên. Điểm tập trung sau cùng vẫn luôn là quán cà phê thân nằm trong nhưng thời xưa ba đứa vẫn hay ngồi, chỉ khác là tiếng tất cả thêm mấy member nữa. Nhìn những đứa tphải chăng đậm cá tính vui chơi, như là bố tmỗi ngày xưa, đầy đủ kỷ niệm thời sinch viên lại bất chợt ùa về...

Bạn đang xem: Truyện teen

***

" Tút, tút....tút ít...", mọi giờ tút ít tút ít nhiều năm ngắn thêm của mẫu đồng hồ reo lên, nhỏng một bé rô-bốt đã được lập trình sẵn sẵn, thằng Tuấn bật dậhệt như một loại lò xo. Hắn vớ tức thì rước cuốn nắn từ bỏ điển, giở 1 trang như thế nào đó rồi ban đầu hiểu. Khoảng ngay gần một phút sau hắn new đủ tỉnh hãng apple nhằm phân biệt là hắn đã làm gì, rồi hắn rời khỏi cái giường, dậy đi rửa mặt. Lần nào cũng thế, dòng thằng côn trùng sách ấy chỉ suy nghĩ cho học và học tập thôi. Cho mặc dù sẽ là giấc mộng chính giỏi phú, cứ đọng tỉnh giấc dậy là hắn vớ ngay lập tức lấy cuốn nắn từ bỏ điển nhằm học, nhỏng một phản xạ ko ĐK, mặc dù lúc kia có thể là hắn vẫn học trong vô thức. Hắn học tập nlỗi thể là dòng chữ ám ảnh cuộc sống hắn vậy. Bạn bnai lưng thuộc lớp hotline hắn là Tuấn "mọt" còn những thằng bạn thân của hắn call hắn là Tuấn "gà".

*

Những thằng đồng bọn của hắn đó là thằng Nam "còi" – các bạn thuộc chống với Tuấn và thằng Hải "voi". Mỗi đứa vào tụi hắn đều có biệt danh dựa vào thể trạng của từng thằng. Thằng Nam thì nhỏ như que tăm, lại thêm nước domain authority Black gia truyền của nhà hắn nữa buộc phải "giả dụ gồm làm thế nào cũng khá dễ dàng dấn dạng"-hắn bảo ráng.Được mẫu hắn mồm mnghiền, sống tình cảm lại hài hước bắt buộc tụi phụ nữ cũng khối em lảo đảo vị hắn. đa phần đứa chỉ nhận thấy chiếc phương diện hắn là đã cười rồi chứ còn chưa nên hắn đề xuất buông lời. Lợi cầm cố kia của hắn thì thằng Hải với thằng Tuấn đông đảo cần ghen tỵ. Nhưng mang lại bây giờ hắn vẫn chưa tồn tại người yêu. Hắn nghiệm thấy lời của chị ý học khóa trên nói cùng với hắn cực kì chính xác, chị nói với hắn rằng nếu như hắn chỉ khiến cho một cô gái mỉm cười thì hắn sẽ có người yêu, đằng này hắn lại để cho nhiều cô mỉm cười một thời gian đề nghị hắn đang mãi là "quân nhân phòng không" thôi. Mà thực chất hắn cũng chẳng quan tâm nhiều tới điều đó cho lắm, ngày nay thì hắn vẫn chấp nhận cùng với cuộc sống đời thường này. Không có nhân tình nhưng vẫn có rất nhiều lời nhắn quan tâm của một vài cô từng tối, cùng với hắn cố kỉnh là đầy đủ, tất cả người yêu có Lúc càng thêm băn khoăn. Bên cạnh đó mọt quan tâm độc nhất của hắn là đá bóng, là Manchester United- câu lạc cỗ đá bóng cơ mà hắn yêu mếm, hắn trực tiếp thừng tuyên ổn ba nhưng mà không sợ hãi va tiếp xúc với lòng trường đoản cú ái của bất kỳ cô gái như thế nào rằng: "gái gú là phù du, Man U là tất cả".

Thằng Hải thì to lớn cao, trắng trẻo, học cũng rất lại được tụi phụ nữ review là ga-lăng bắt buộc cũng là kim chỉ nam của đa số em khóa dưới. Thằng Nam vẫn thường chọc nó: " Khoàng phương pháp thân ga-lăng cùng gàn gái là cực kì mong muốn manh đó", hắn chỉ cười cợt trừ vì hắn biết ví như bao gồm kháng trả cũng khó mà lại chiến hạ được, với lại điều ấy cũng không hẳn là không có ý đúng. Trong ba đứa, gia đình hắn là có điều kiện hơn hết, bên lại làm việc tức thì vào thị thành đề nghị hắn rất hay trợ giúp Nam và Tuấn Lúc đề nghị. Thằng Tuấn với thằng Nam ở trọ ngay gần ngôi trường,cách nhà Hải khá xa tuy vậy chiều như thế nào nó cũng chạy xe qua phía trên nhằm nghịch với nhị thằng, nhân thể thể bên bao gồm nấu ăn gì ngon thì cũng gửi qua cho tụi nó luôn, theo thằng Nam thì đó đó là đầy đủ lúc mà lại chú ý thằng Hải " đáng yêu và dễ thương, đẹp mắt trai, ga lăng..." duy nhất, với nếu thằng Hải không bịt mồm hắn lại thì hắn có thể tuôn ra không còn toàn bộ phần nhiều mỹ từ bỏ nhưng tự điển Tiếng Việt gồm.

Ba đứa chúng nó chắc chắn là chẳng đứa như thế nào có thể quên được ngày thứ nhất tụi nó gặp nhau. Thằng Nam cùng thằng Tuấn gặp mặt nhau sinh sống bãi giữ xe ngôi trường Sư Phạm. Thằng Tuấn như hay lệ nỗ lực trường đoản cú điển nhỏ dại bên trên tay, cùng với cặp kính dày cộp gần năm độ loàn mang đến mắt mặt cần, tứ độ rưỡi cận đến mắt bên trái, cộng thêm khuôn phương diện trắng trẻo khiến cho hắn tương đối là " trông rất nổi bật sinh sống bến bãi đậu xe" ( lời sau đây thằng Nam kể lại lý do hắn bắt cthị trấn cùng với Tuấn). Thằng Nam thì ngoài buộc phải nói, cùng với kỹ năng trinch thám nhưng mà hắn học được tự truyện tranh Cô-nan với " sự sắc sảo hay vời"-Theo phong cách hắn thường xuyên vỗ ngực, hắn phân biệt tức thì trên đây đó là đồng môn của bản thân mình. Sau màn kính chào hỏi cùng reviews đơn giản, hai đứa bắt đầu hành trình ... đi kiếm phòng học tập. Nói là hành trình bởi vì đấy là lần đầu tiên hai đứa bước chân vào trong 1 ngôi trường ĐH bởi cơ hội thi ĐH thì địa điểm thi của hai đứa hầu như ở tại 1 ngôi trường trường cấp tía. Tại chiếc ngôi trường sư phạm này còn có biết bao nhiêu khoa, ngành, từng nào hàng bên nhưng bản vẽ xây dựng thì như một mê cung với cả hai đứa. Đang đứng khờ khạo quan sát lên hầu như hàng công ty cao tầng để định hướng thì cả hai đứa bỗng giật mình vì tất cả ai đó vỗ vai vùng phía đằng sau, đứa bạn cao to đẹp trai này tức thì lập tức xóa tan phần đa nghi ngại của Tuấn và Nam: " Tìm hàng công ty H hả, theo tớ". Chắng biết vắt như thế nào nhưng mà nhì thằng lại ngoan ngoãn đi theo tín đồ các bạn kỳ lạ mặt này tựa như các đứa tphải chăng. Nhìn thân hình khổng lồ cao của thằng bạn rồi chú ý lại mình, Nam nghe văng vọng nơi đây lời bài hát: " Ngày trước tiên đi học" mà chỉ thiếu những giọt nmong mắt dẫu vậy được rứa vào đó là hình hình họa nhị khuôn mặt ngờ nghệch. Thế rồi tía chàng trai cũng cho được lớp học tập của chính bản thân mình, chúng ta sinh viên thì gần như đông đủ không còn rồi buộc phải bố đứa trong thời điểm tạm thời bóc tách nhau ra, tra cứu cha vị trí trống rồi ngồi vô trong bàn học. Buổi học thứ nhất diễn ra khá nhanh lẹ do thực ra nó là buổi đi thừa nhận lớp, những các bạn sẽ tự giới thiệu công bố về bản thân của chính bản thân mình bằng tiếng Anh, đây cũng là 1 trong thời điểm để một số các bạn phô diễn khả năng giờ đồng hồ Anh giữ loát của chính mình, tất yếu những người rất nổi bật tốt nhất vẫn là chúng ta học sinh thị trấn. Thằng Nam hàng ngày vẫn trường đoản cú cho mình là con fan của công bọn chúng, lạc quan là rứa nhưng mà vực lên chỉ nói được vài bố câu rồi ngồi xuống bởi hắn biết trường hợp hắn nói nhiều hơn thế sẽ phạm phải lỗi phạt âm, rồi hắn đã mất điểm trong mắt gia sư trả lời. Cũng buộc phải xác minh rằng điều ấy cùng với hắn không tệ hại bằng Việc mất điểm vào đôi mắt tụi đàn bà, vấn đề đó quả thật không xuất sắc tý làm sao cả. Mà lớp hắn có được bốn thằng chđọng mấy, mất điểm đồng nghĩa tương quan với mất thời cơ tiếp cận với mấy em ngay- hắn nghĩ về vậy. Và sau màn hạ cánh an toàn của Nam là màn chào hỏi của Tuấn, tuy nhiên cũng chính là học viên trường xã dẫu vậy dường như Tuấn phạt âm khá chuẩn, điều này cũng khiến cho Nam hơi không thể tinh được về anh bạn của bản thân. Và sau cuối hồ hết ánh mắt đổ vào về chàng trai cao to lớn đẹp trai cuối lớp, hắn vực dậy trình làng về phần mình nlỗi thể hắn là khách mời của một công tác truyền họa thực tiễn của nước ngoài vậy còn tụi đàn bà thì xuýt xoa khiến cho thằng Nam cũng buộc phải ghen tỵ. Thằng Hải, chắc hẳn rằng là hắn rồi, đã được cả lớp thai làm lớp trưởng. Nhiệm vụ của hắn dịp đó là mang thời khóa biểu đến lớp sống phòng đào tạo và giảng dạy cùng gửi tlỗi năng lượng điện tử mang lại tất cả chúng ta trong lớp, điều đó có nghĩa là tất cả member trong lớp sẽ tới bàn thằng Hải nhằm ghi shop thư điện tử của bản thân mình vào một trong những tờ giấy với kèm theo số Smartphone liên hệ ví như có. Chắc là trừ thằng Nam ra thì có lẽ thời điểm đó ai ai cũng hào khởi cùng với quá trình đó, độc nhất vô nhị là các bạn nữ. Quý Khách thiếu phụ như thế nào vẫn muốn tiếp cận thiệt ngay gần thằng Hải – lớp trưởng rất đẹp trai của bọn chúng, nỗ lực chế tạo ấn tượng, một số cô còn không ngần ngại quăng quật lại cho thằng Hải một vài ba dòng liếc cơ mà theo " Chuyên Viên trọng tâm lý" Nam "còi" thì đó gọi là "Xuân huệ nhãn". Cuối thuộc cũng đến lượt mấy thằng đàn ông đăng ký. Nam với Tuấn nhường nhịn cho bạn trai sót lại trong lớp, trong tương lai new biết thương hiệu của hắn là Chiến. thực ra Nam cùng Tuấn nhịn nhường cho hắn trước cũng có lý do của chính nó vì nhìn tên này cũng ẻo lả không khác gì mấy cô. May mà lại hắn không giữ lại dòng " Xuân tình nhãn " nào mang đến thằng Hải chứ đọng nếu không hắn mửa mất. Sau Lúc thằng Tuấn cùng Nam đăng ký kết thúc, Hải dữ thế chủ động mời nhì thằng đi uđường nước. Thằng Hải chạy xe pháo lắp thêm đi trước còn thằng Nam với Tuấn đi xe đạp theo sau đến một quán nước ven đường sát trường. Hải gọi một ly cà-phê black, Nam Hotline một ly cà-phê sữa. Đây và đúng là lần vật dụng hai vào đời thằng Nam uống cà-phê, do một lần hắn cũng rất được theo bố đi uống cà-phê và trong những khi bố hắn đi vệ sinh hắn sẽ uống lép ly cà-phê của cha, hắn thấy tuyệt xuất xắc đề xuất lần này hắn mong muốn thử lại. Còn thằng Tuấn ko uống được cà-phê bởi vì hình như có lần trong nhà hắn cũng uống cà-phê và công dụng là một ngày dài hôm đó hắn như vẫn đi bên trên mây, thế nên hắn đưa ra quyết định kêu một ly...cam nuốm. Để giữ lịch sự đề nghị thằng Hải với thằng Nam không đủ can đảm mỉm cười khổng lồ, thằng Tuấn biết điều ấy cơ mà thực thụ hắn trù trừ chọn trang bị gì không giống. Nhưng Tuấn cũng không hẳn chờ đợi nhằm cười lại thằng Nam. khi cô chủ quan vừa bắt đầu mang cà-phê ra, thằng Nam tất tả rước thìa tiến công rồi nhanh lẹ mang đến đá vào,một trong những phần vì chưng chưa quên với Việc uống cà –phê với có lẽ rằng cũng vì chưng khát nước nữa hắn tu một khá không còn luôn cả ly trước ánh nhìn sững sờ của không ít tín đồ "đồng đội". Thằng Tuấn thì cấp thiết nhịn cười cợt nỗi trước phong cách uống cà-phê theo kiểu coca-cola. Hải tinh ranh dập tắt đi đa số hổ thẹn ngùng của đôi bạn cùng "ngố" của mình bằng bài toán trông nom về tình trạng của hai bạn trẻ theo như đúng vẻ ngoài mà lại giáo viên khuyên bảo sẽ nói : " Lớp trưởng chính là trung trọng tâm của sự việc câu kết, phải khám phá, thâu tóm báo cáo về hồ hết member vào lớp để có hồ hết trợ giúp đúng lúc...". Tất nhiên là Hải ko tuân theo chỉ dẫn của gia sư, Hải làm theo sự truyền tai nhau bảo của lý trí. Không biết liệu có phải là dulặng gặp gỡ gỡ ko tuy nhiên thực thụ Hải thấy hai bạn các bạn bắt đầu gặp gỡ này có gì đấy rất giản đơn mến, rất đơn giản ngay gần. Họ gần như tới từ phần lớn ngôi ngôi trường xã làm việc nhì miền quê nghèo của miền Trung, vị trí cơ mà dòng nạp năng lượng chiếc học tập còn khó khăn còn chưa nói tới vấn đề học tập nước ngoài ngữ. Cả hai phần đông học tập chương trình giờ đồng hồ Anh hệ tía năm buộc phải với Hải, câu hỏi nhị tín đồ các bạn này đậu vào ngôi trường nước ngoài ngữ đã là 1 trong những kỳ tích mà không hẳn ai ai cũng có tác dụng được. Hải đích thực bái phục Nam, cậu bạn nhỏ bé, đen Black này thậm chí là còn dành riêng thời hạn mang đến bóng đá nhiều hơn nữa vấn đề học tập nhưng lại vẫn đậu điểm khá cao vào ĐH, còn Tuấn ít nhất ra thằng bạn này còn toàn trọng điểm, toàn ý học tập bài bác nhằm thi. Từ sâu thoắm trong tim Hải, cậu hy vọng trợ giúp nhì đứa bạn này những độc nhất có thể.

Quảng mặt đường tự đơn vị Hải mang đến trường khoảng tám cây số phải cậu được bố bà bầu cài cho một loại xe sản phẩm để đi. Còn Tuấn bởi không tìm kiếm được phòng trọ đề xuất làm việc trợ thời chống trọ của một anh cùng quê học ngôi trường Y khoa, cậu đề xuất đạp xe một khoảng tầm đường nhiều năm ngay sát bảy cây số. Còn Nam thì thuê được một chống trọ dù tồi tàn cơ mà cực kỳ rẻ, giải pháp trường chưa đến một cây số. Sau một hồi thống độc nhất, Nam sẽ đồng ý nhằm Tuấn qua sinh hoạt cùng với bản thân, không gần như giúp đỡ bạn mà lại Nam còn đỡ được một nữa tiền chống trọ. Hải chiều chiều rãnh vẫn chạy qua nghịch cùng ví như có gì để giúp đỡ đỡ hai người các bạn của mình vào điều kiện hoàn toàn có thể.

Và thế là " Ba chàng hoàng tử thành Trois" đã bắt đầu cuộc sống sinh viên theo đúng cái cách mà những nhà làm phlặng về cuộc sống sinh viên đã trải dù nó còn " bi tráng" hơn gấp nhiều lần. "Bi" là những lần thức thâu đêm ôn thi mà đến cả mì tôm cũng ko có mà ăn uống, đói đến mức mà nước miếng cứ muốn trào ra ( quý khách nào trải qua hoàn chình họa này chắc sẽ thấm thía hơn!). Rồi mỗi lần sinc nhật bạn mà không có tiền, đánh đấm xe pháo cả buổi trưa đi mượn tiền nhưng mà ko được, đành muối mặt lên mượn cô chủ được nhị mươi ngàn, cài đặt mấy hoa lá về gói hết mười lăm ngàn rồi tung tăng sút xe đến không lấy phí người mua hàng vì vào túi còn những năm ngàn cơ mà! Thế tuy thế đến nơi lỡ người dùng có mời đi đâu thì lo mà nghĩ cách để chuồn sớm. Dù ở trọ nhưng mà cũng như là như các khách hàng vào ký túc xá, Tuấn cùng Nam hầu hết không thể bỏ qua được nguim tắc đầu tiên của trường đại học " Không có ghẻ, ko phát thẻ sinh viên". Ai nói ở sạch mà không bị ghẻ thì thằng Nam " còi" sẽ phản đối đầu tiên, hắn và thằng Tuấn sống " cũng không đến nỗi nào" thế mà vẫn gảy đàn hằng đêm, vẫn là người mua hàng bè thân thiết với D.E.F ( dung dịch trị ghẻ đặc hiệu và gia truyền của sinc viên) những năm đầu tiên. Thằng Nam đã phải ngẩng đầu lên mà than với trời rằng " Trời đã sinh Nam, sao còn sinch ghẻ" và rằng " biết thế hắn đã sống bẩn từ đầu" nhỏng mấy thằng vào ký túc xá mang lại rồi. " Bi" với sinc viên nhỏng Nam và Tuấn không còn là " nửa tháng bình lặng, nửa tháng đói" nlỗi dân tình vẫn đồn đại, vì đó chỉ nên mấy tháng đầu tiên của cuộc sống thường ngày sinh viên mà lại thôi, còn có đó sẽ là những tháng ngày mà "thú vui ngắn chẳng tày gang", chứng trạng viêm màng túi "mãn tính" vẫn kéo dãn trong đa số cả mon... Trong những ngàhệt như thế nếu Hải " voi"có rước qua thứ gì thì ngay lập tức thằng Nam "còi" sẽ tôn hắn lên làm Phật sống. Thằng Nam"còi" chi tiết một khả năng mà Tuấn "gà" phải kêu hắn làm sư phụ đó là nhớ chính xác tất cả những ngày có giỗ, lễ, tết mặt nhà Hải "voi" dù đó đều là ngày âm lịch. Trong những ngày đó, hắn sẽ gợi ý thằng Tuấn "gà" mặc "bộ đồ số một" dù số áo quần của mỗi đứa chỉ được đánh số đến..hai. Cả hai thằng sẽ đạp xe pháo qua nhà Hải " voi" từ sáng sớm, dù chưa nạp năng lượng gì mà lại với Nam " còi" đó là những lúc hắn đấm đá xe pháo một cách tràn đầy sinch lực, qua đó nhị thằng sẽ phụ giúp một số công việc và có một bữa trưa " cung cấp chất đạm, Vi-Ta-Min và protein cho cả tháng". Được cái bố mẹ Hải "voi" vừa quý vừa thương thơm nhì thằng " vừa hiền vừa lẻo mép" nhỏng tụi nó thế bắt buộc chấm dứt xuôi đâu đó, mẹ Hải "voi" lại đùm đùm gói gói mang lại nhì đứa một ít xôi với thịt đem về, lúc đó cứ nhìn cái bộ mặt ntạo thơ cứ chối đây đẩy gói quà của mẹ Hải " voi" chuyển mang đến của Nam "còi" mà thằng Tuấn "gà" không nhịn cười nỗi. Nam "còi" thì cứ trách Tuấn "gà" những vụ đó, nhưng thằng Tuấn cũng có cái lý của nó, vì nếu đối chiếu cái bộ mặt ntạo thơ lúc đó với cái bộ mặt lúc nó hì hục với gói xôi ở nhà cứ nhỏng " Khoảng trời và hố bom", ko cười sao chịu được. Thằng Nam biện minh đó là " phép lịch sự tối thiểu", sau này hắn ít dùng cái " phép lịch sự" ấy rộng rồi bỏ hẳn luôn luôn mang lại đúng "quy luật tồn tại".

Có lẽ sẽ khó có thể kể hết những câu chuyện ko có hậu của tụi thằng Nam, Tuấn và thậm chí cả thằng Hải nữa nhưng cuộc sống đời thường sinh viên không những có những điều đó. Tụi nó đã anh dũng chiến đấu với " đói, rét, ghẻ" để hạ cánh an toàn trong những kỳ thi. Rồi hình hình ảnh của cha anh chàng dù đói cơ mà vẫn bám trụ với cái thỏng viện cả ngày, những lần ra công viên tìm người Tây nói chuyện, phỏng vấn để lấy tài liệu mang lại bài tập béo thế mà họ cứ tưởng thằng Nam là người bán rong rồi bỏ chạy làm cả lũ có dịp cười toe còn thằng Nam chỉ giận mình ko mặc " bộ đồ số một"... Tụi nó cũng sẽ chẳng bao giờ quên được những lần đi học về qua những con đường nghi ngút mùi bánh canh mà thằng Nam chỉ dám hà khá hít thật sâu mà tặc lưỡi cho đỡ quê : " mới nạp năng lượng cơm trắng còn no quá ko thì làm đánh rồi mày nhỉ",nó làm Hải "voi" cười lăn lộn còn Tuấn "gà" chỉ thấy khóe mắt cay cay. Dù bố mẹ ko vào thăm lần nào trong suốt bốn năm đại học bởi điều kiện khó khăn tuy nhiên Tuấn và Nam vẫn ra trường với tấm bằng loại khá mà không thi lại môn nào. Với những học sinc tỉnh lẽ với bắt đầu điểm thấp lại khó khnạp năng lượng như Nam cùng Tuấn thì để vượt qua được một ngành học còn mới mẻ với học sinch trường làng vào thời điểm đó với cùng các người mua thành phố vượt qua được cái đích đại học là một thành công ngoài hy vọng đợi. Nhưng tụi nó cũng biết rằng nếu không có Hải " voi", chúng nó sẽ ko may mắn gì đến được cái đích đó, và biết đâu sẽ có thằng gục ngã.

Xem thêm: Xem Phim Vẫn Cứ Thích Em Vietsub, Vẫn Cứ Thích Em

Nói mang lại công bằng thì những ngày vui của tụi nó ko phải là ko có mà thậm chí còn khá nhiều. Những Lúc Hải "voi" và Tuấn " gà" và thậm chí cả cha đứa cùng nhận được học bổng thì những ngày tháng sau đó đều là những ngày " cuộc sống tươi đẹp". Dù Nam "còi" ít khi nhận thấy học bổng nhưng mà không sao vì bố tụi nó cùng hội cùng thuyền mà. Khi bố mẹ cho tiền thì Hải "voi" cũng không ngần ngại mời hai thằng các bạn chí cốt của mình đi ăn cái gì đó dù có lúc bố thằng chỉ kêu có nhì sơn. Trong những trường hợp như vậy Hải "voi" sẽ chịu khó vào vai " chính diện"- tức là đem lại vẻ hắn ăn uống rồi sau đó lựa chọn thời điểm để kết thúc màn kịch một cách "ngoạn mục và ko thể ngờ tới". Tuấn "gà" và Nam " còi" thì bao giờ cũng ghi nhận sự quyết tử âm thầm này của Hải "voi" và cả Khi ra trường tụi nó cũng vẫn còn nhắc tới. Ngoại trừ những ngày giỗ, lễ, tết mặt nhà Hải "voi" thì những bữa tiệc còn lại của tụi nó sẽ là những ngày thằng Nam với thằng Tuấn về quê mới vào và cả sinh nhật của tụi nó. Những món quà ở quê mà Tuấn và Nam gửi vào có thể là đặc sản của quê như bánh trái, gạo, thịt, cá khô, thậm chí là những quả mướp, bí, đậu... đều có những ý nghĩa cực kỳ khổng lồ lớn với tụi nó và tất nhiên trong những trường hợp này, giá trị và ý nghĩa tinc thần tạm thời xếp sau quý giá vật chất. Những lúc đó, Hải " voi" sẽ có những bữa cơm trắng " đạm bạc"("nhiều chất đạm và tiền bạc" theo cách giải nghĩa của nhà từ điển học Nam "còi") cùng với hai thằng. Bữa cơm trắng đó sẽ ngập tràn tươi vui và những tiếng cười giòn rã, chấm dứt rồi thì ba đứa sẽ tha hồ kể về " tuổi thơ dữ dội" của mỗi thằng, khán giả sẽ được những trận cười nghiêng ngả vì những câu chuyện cười ra ncầu mắt mà có thật hẳn hoi. Rồi đến ngày sinh nhật của mỗi thằng, không bánh cũng chẳng hoa, quý khách hàng bè cũng mời hạn chế cơ mà không thể thiếu những nụ cười, những màn trình diễn đặc sắc của những ca sĩ nghiệp dư. Quà của người tiêu dùng bè đến dự sinh nhật có thể là cân nặng hoa quả hoặc cnhị nước ngọt loại lớn còn nhân vật chính cũng chỉ chuẩn bị một ít kẹo bánh và vài đĩa hoa quả. Đủ cả bốn thắng trong lớp cùng một vài cô người mua hàng đồng hương thơm nhưng lại chẳng bao giờ thấy ai là quý khách hàng gái của thằng Tuấn và Nam trong tiệc sinh nhật tụi nó, trừ thằng Hải "voi" có người yêu là một em khóa dưới. Mà việc đó cũng chẳng hình họa hưởng gì vì theo Nam "còi" thì có sinc nhật là vui rồi. Trong mỗi bữa tiệc sinch nhật sẽ ko thể thiếu hình hình họa Hải " voi" tay cầm đàn, mắt lim dim hát một bài hát trữ tình nào đó mà đã hạ gục không ít em, nhưng mà trước đó là những lời ra mắt ko thể chê vào đâu được của Nam "còi" làm khán giả phì cười vỗ tay không ngớt. Không chỉ hay làm MC đến các bữa tiệc sinc nhật, Nam " còi" có lần đã trải cho Tuấn "gà" suýt nữa thì xúc động đến phát khóc khi tặng Tuấn một cái bánh sinh nhật " có một không hai"- không phát âm học của ai, ở đâu mà Nam "còi" nấu một nồi cơm cháy rồi đổ úp ngược lại chẳng khác nào một cái bánh, sau đó trang trí bằng tương, ớt và cắm lên đó một cây nến cực kỳ rô-măng-cụt ( phân biệt với rô-man-tic). Cái bánh đó đã trở thành huyền thoại vào nhỏ mắt của chủ nhân buổi tiệc và những người có mặt hôm đó. Đúng là với sinc viên tụi hắn thì sức sáng tạo là bất tận!

Dù bây giờ tụi nó mỗi người đã có một cuộc sống riêng rẽ, một công việc riêng biệt và một gia đình riêng rẽ tuy nhiên có dịp hoặc vào những ngày sinc nhật của mỗi thằng, tụi nó lại hẹn gặp nhau ở cái nơi đã nuôi dưỡng tình quý khách, đã chắp cánh đến tụi nó được cất cánh. Giờ trên đây bữa tiệc của của tụi nó không chỉ có cha thằng mà có thêm những thành viên mới nhưng những câu chuyện vẫn vậy, vẫn là những ký ức, kỷ niệm của một thời sinch viên. Thời gian vẫn không thể vậy đổi nhỏ người mỗi đứa : Hải" voi" vẫn chín chắn như xưa, Tuấn "gà" thì ít nói nhưng lại cực kỳ hay bụng, Nam "còi" thì vẫn lẻo mép và sống có trách nhiệm với mọi người. Những ký ức, kỷ niệm đó sẽ là hành trang tụi nó sở hữu theo suốt cuộc đời. Những câu chuyện tiếp theo trong cuộc đời mỗi đứa ko biết sẽ thế nào tuy thế tụi nó đã hứa với nhau, dù bcầu vội trên đường đời thì những gì đã có với nhau sẽ là lẽ sống cho mỗi người.