Giới thiệu: Truyện chuyển phiên quanh cuộc sống thường ngày của Như Hoa, luân chuyển xung quanh phần nhiều băn khoăn cơ mà nhân thứ chính chúng ta sẽ nên đương đầu. Kỳ thật, tôi là một diễn viên. Đương nhiên, có thể cho tôi một vũ đài trình diễn chỉ có một nơi: đời thực. Vì tôi không tốt bày tài nghệ, Tự Ngọc luôn luôn Cảm Xúc nhớ tiếc nuối. Nó vẫn cho rằng tôi cần phải tất cả cơ hội bộc lộ sự “nhiều tài nhiều nghệ” của bạn. Không còn cách nào khác, aizzz...., tục ngữ nói rồi, trời luôn phụ lòng người. Cần đề nghị nói thêm cái này, Tự Ngọc là em trai tuy vậy sinch với tôi. Tôi là chị nó. Lại nói tới kiếp sống diễn viên của mình, Hay những nói cuộc đời của mình, nói phổ biến khá đơn giản và dễ dàng.Thứ nhất, tôi năm nay đã thi đậu trường kiến trúc S, “thành tích vĩ đại” này phần nào mở rộng tầm mắt bản thân. Sinch viên giỏi nghiệp trường này rất có giá, luôn ở tình trạng cung không được cầu, công việc kiếm được thực sự không thể chê khu vực nào.Tiếp theo, vào kỳ nghỉ đông, ngủ htrằn hoặc vào ngày cuối tuần, ban ngày, tôi trà soát trộn vào công viên, nhà hát, khu di tích, có tác dụng bức tượng để có thể chụp hình. Đến tối lại cung cấp phyên AV mang đến trên cầu tuyệt đôi khi trời mưa buôn bán ô, thời khắc không mưa chào bán quạt, những thời khắc tôi còn có thể làm gợi ý phượt không chứng nhận mang lại khách du ngoạn, với khách du ngoạn thiếu nữ tôi xuất bán cho chúng ta hàng hóa của LV (nhái). Lúc ở cửa hàng bar phố cung cấp AV, tiện phân phối thêm thuốc tỉnh rượu, túi ói mửa, vật make up, thẻ Smartphone mạng IP, IC, vệ sinh giày da. Thời điểm gặp may còn có thể bán thêm bảo đảm.

Nếu ông trời có thể cho Vnạp năng lượng Sơ một lần nữa đáp lời tiếng đập cửa đáng chết đó, hắn nhất thiết sẽ nói: «Không được vào!». Còn nếu phải ra kỳ hạn để kẻ «ko được vào» cơ vào thì hắn kỳ vọng kỳ hạn đó sẽ là một vạn năm!

Đầu tháng 9, thành phố S, trời rất nóng.

Bạn đang xem: Như hoa kỳ thật không như hoa

Hai ngày trcầu kmất mát viên bắt đầu cho báo danh, đã có sinc viên gợi ý phụ huynh đến trmong, phòng ngừa lúc chính thức có khía cạnh lại luýnh quýnh chân tay.

Khu C đại học S là khoa mỹ thuật tạo hình, khung chình ảnh trường lớp đổi mới trọn vẹn. Nam sinc cam kết túc xá ra ra vào vào, chỉ thấy Lỗ Nlỗi Hoa mặc một chiếc sơ ngươi cũ kiểu nam giới giới rộng thùng thình, đầu đội mũ lưỡi trai, trên sườn lưng vác một cái cha lô bự, tay cầm một chồng tờ rơi màu hồng nhạt, đứng ở khu vực C dán dán.

Nội dung nhỏng sau:

Các người dùng sinch viên mới, chúc khỏe mạnh !

Các quý khách muốn ở trường S bốn năm thật hoàn hảo? Các người tiêu dùng mong sách cũ tạp chí cũ? Các khách hàng từng bụng đói miệng khát ý muốn Call tải bên ngoài mà ko được chuyển tới? Các bạn muốn thuê xe đạp? Muốn nắn phượt thành phố? Các bạn chống mặt rét óc yêu cầu châm kim massage, lãnh nhu yếu phẩm ko cần xếp hàng? Các người mua hàng muốn tđắm say gia các hoạt động của trường mà không biết cách đăng ký? Các bạn có nhu cầu cài đặt giảm ngay thẻ IPhường, IC?

hotline mang lại số : 1370*******. Điện thoại có một lần, thuận cài đặt vừa bán, giá cả vừa phải, già trẻ như nhau!

“À, có dầu thơm không?” Có khán giả tò mò xem xong quảng cáo, hỏi demo Lỗ Nlỗi Hoa.

“Muốn loại nồng nàn, phảng phất, tốt mừi hương tự nhiên?” Lỗ Nlỗi Hoa được gãi đúng chỗ, nâng vành nón, tươi tỉnh hỏi lại

«Loại nào cũng được!» Người hỏi là một sinc viên new vẫn gãi tóc.

“Thích loại chống bi lụy ngủ, chống loài muỗi, giỏi là mùi hương tự nhiên?” Lỗ Nhỏng Hoa để cha lô xuống, bàn tagiống như làm xiếc mang ra bố bình nhỏ: “Mới tới thành phố S, có thể không quen trường học tập, như vậy quality giấc mộng sẽ không xuất sắc, hình họa tận hưởng tới thần dung nhan, quan sát đi, đôi mắt thâm nám quầng hết tề kìa!”

Nam sinch kia bối rối sờ mắt: “Quả thật ban đêm ngủ ko yên ổn, ban ngày lại mệt rã rời, tôi muốn sở hữu loại mùi hương nào giúp cải thiện tinc thần!”

“A, vậy quý khách hàng dùng hương Thất Thần, hương thơm này dùng được với người mẫn cảm, làm ý thức sảng khoái. Còn nữa, đôi mắt người mua cũng cần điều trị, cỗ dạng đẹp trai những điều đó, thiết yếu chính vì một chút tỳ dấu như thế nào mà bị ảnh hưởng đến tiêu trúc …… A, hình họa hưởng bài vở. Đây, đề cử giỏi mang đến bạn!” Lỗ Nlỗi Hoa lại lôi ra một hộp nhỏ “cái này siêng trị đôi mắt thâm nám, dùng quẹt vào mắt, còn có công hiệu chống muỗi và bù ncầu, rất phù hợp với người học vẽ. Loại này là hàng tốt, cần sử dụng ngừng đôi mắt sáng sủa nlỗi đèn điện, ncầu đôi mắt sống cũng giảm.”

Mắt nam sinc sáng lên: “Oa, còn có cả thuốc trét mắt này, trước kìa tôi sử dụng thử rồi, hiệu quả tuyệt lắm! Bao nhiêu tiền?”

“Ba mươi tệ một hộp.”

“Ông nội nó tôi phải ba hộp! Lấy thêm 1 lọ Thất Thần!” Nam sinh cuống quýt mang tiền, hớn hsinh hoạt nhận hàng, sau đó háo hức chạy đi.

“Thật sự sử dụng được sao? Con trai dùng đôi mắt màng (màng đảm bảo an toàn mắt) có được không ta……” Những người vây coi xuất phát cồn trung tâm, nhỏ dại giọng hỏi nhau.

“Đương nhiên cần sử dụng tốt, càng đẹp trai càng xái nhiều! Tôi mang danh dự làm chứng, rước đạo đức nghề nghiệp nghề nghiệp làm chứng!” Lỗ Nlỗi Hoa chuyển phiên phương diện, cẩn thận Đánh Giá khán giả vây xem, lại lấy giọng tán dương : “A…… Vì sao khoa thẩm mỹ toàn sinch viên đẹp trai ko vậy!”

Hai phái mạnh sinch đứng xem đỏ khía cạnh, mở cờ trong bụng, lập tức hào pđợi rút tiền…

Không mang lại nửa giờ, Lỗ Như Hoa đôi mắt màng đẩy ra mười hộp, còn được đặt trcầu 5 vỏ hộp ……

Hoàn mỹ! Kết thúc công việc!

Đem xấp quảng cáo sót lại nhét vào ba lô, Lỗ Nhỏng Hoa kéo vành nón xuống, theo phía ký kết túc xá nam giới số một mà đi. Qua cổng, chị gái trông cửa ngõ sẽ đan áo, thấy cô đã đi tới, ngước đầu Điện thoại tư vấn với: “Nam sinc không được có bạn nữ theo.”

Lỗ Nlỗi Hoa giả giọng ồm ồm dạ dạ mấy tiếng, nói ngừng tức thì mau lẹ chạy lên lầu.

Chị gái canh cổng nhìn theo bóng cô, vào lòng cảm thán : «Ai domain authority, phái mạnh sinh này vừa gầy vừa rẻ, chỉ sợ không có cô gái nào chấp nhận theo hắn …»

Lỗ Nhỏng Hoa làm sao biết chị tê nghĩ gì, chỉ nóng vội quan gần cạnh bao quanh, tầng một này sau này sẽ là lãnh địa đặc trưng trong tư năm làm ăn uống của cô.

Đầu tiên đi một vòng, trống trơn tru, chỉ gồm hai gian có vẻ có người ở, những phòng còn lại đều khóa cửa ngoài. Lỗ Nhỏng Hoa nhét quảng cáo qua khe cửa, sau đó lên lầu!

Đến lầu nhị, tình huống đại khái cũng ko sai không giống lắm, Lỗ Nlỗi Hoa cũng không bực bội, cô các năm nghỉ ngơi trường học “kinh doanh” đã có tay nghề, chiến lược tăng mạnh tiêu thụ là phải mũi nhọn tiên phong sở hữu trận địa new có chiến thắng lợi.

Cô hối hả đảo đôi mắt một vòng, triệu tập vào một gian phòng khxay hờ bên ngoài đề số: 205.

Lỗ Nlỗi Hoa tkhô cứng lọc trong cổ họng, dỡ nón, vuốt tóc nthêm vào nếp, trường đoản cú cảm thấy bản thân đang là hình ảnh một sinh viên xuất sắc giang đúng tiêu chuẩn, bèn gõ cửa phòng 205.

Cô cho rằng, cách làm “tiến dần dần từng bước” để tăng mạnh tiêu trúc, bề ngoài tốt nhất là đừng giống như một kẻ buôn bán bình thường, càng có vẻ đơn thuần, càng dễ lừa tiền…… A, dễ kiếm tiền!

“Cửa mlàm việc !”

Bên trong truyền ra tiếng nói dễ nghe, có điều hình nhỏng hơi mất kiên nhẫn.

Lỗ Như Hoa lần chần một chút ít, thì thầm suy nghĩ, bởi giọng nói này chín phần mười là gặp gỡ người nên tính tình không được tốt, chớ thây, cần sử dụng tấm lòng đổi đem nụ cười!

Vì cụ, Lỗ Nhỏng Hoa nháy mắt đẩy cửa ngõ ra, xả ra vẻ mặt một em gái cùng trường hoàn mỹ độc nhất, lắng đọng mềm giọng: “Xin chào đồng môn, em là sinc viên mới trường S, xin hỏi anh muốn — tải – hàng — không?”

Bốn chữ sau cuối chưa phải Lỗ Nlỗi Hoa cố kỉnh ý kéo dài mà lại thật sự vì ghê hãi thừa sức mới tạo thành âm điệu trượt dài nlỗi vậy.

Bởi bởi bên trong là một phái nam sinch đang chuyển sống lưng về phía cửa, vững là vừa tắm chấm dứt chưa kịp mặc xống áo. Hay nói cách không giống, một bóng sống lưng nhỏ nhắn dài, thêm cái mông chắc khỏe sẽ đối diện Lỗ Nhỏng Hoa!

Đối cùng với Văn Sơ mà lại nói, bây giờ quả nhiên chưa phải ngày tốt!

Trước tiên là sáng nhanh chóng cảm nhận một cú Smartphone dài dòng văn uống tự từ cha già, lời lẽ dạy bảo cũng quá sức trách nhiệm đi, sau cùng còn nửa đùa nửa chình ảnh cáo : “Họ Vnạp năng lượng nhà ta há hoàn toàn có thể quên nơi bắt đầu rễ, không giỏi tiếng Trung thì đừng nói gì đến nghệ thuật!”

Văn Sơ lúc đó hết sức mong phỏng vấn một câu: Là ai tự nhỏ đưa hắn ra nước ngoài? Trời ! Mới trước đây thả rong nghỉ ngơi ngoại quốc, giờ Cảm Xúc bẽ mặt, lại nhét vào đại học trong nước, Coi hắn là cái giống như gì? Bản thân hắn thật sự không đọc, học vẽ và học giờ đồng hồ Trung liên hệ với nhau núm nào?

Ngay sau đó, anh trai Vnạp năng lượng Phỉ nhận ra hạ lệnh của ông già, từ bỏ bản thân “áp giải” hắn mang đến đại học S, lại tulặng tía một thông tin đáng sợ: Học ở đại học S cần trọ tại ký túc xá, thẻ tín dụng tạm thời thu lại, sinc hoạt mức giá sẽ đến chi phí mặt, từng tháng có giới hạn!

Trời đè chết hắn đi!

Văn uống Phỉ cơ, ngươi đã ko nói tới tình cảm huynh đệ, đừng trách số trời sau này bị vợ chà đánh đấm thê thảm!

Hắn rất ko tự nguyện chuyển đến ký túc xá, khu vực ở là một căn phòng bé dại hạn hẹp, eo hẹp, đơn sơ có bốn bạn, mỗi người được một cái giường cứng rộng gần một mét. Dù chưa knhì giảng, Văn Sơ vẫn bắt đầu nhớ về cái giường của mình sống Pháp, vừa rộng vừa dài, hoàn toàn có thể lăn uống qua lộn lại……

Dòm bốn cái va li cực đại của mình, Vnạp năng lượng Sơ sẽ tính xuất hiện, coi phía bên trong còn có cái gì, để thu xếp lại đến gọn gàng, tuy vậy nghĩ lại việc này đối với xây Klặng Tự Tháp Ai Cập còn mong khổ rộng. Kết trái là, hắn hạ một quyết định làm cho bản thân hối hận hận hết cả học tập kỳ: Đi tắm rửa trước đã!

Nếu ông trời có thể đến Vnạp năng lượng Sơ một lần nữa đáp lời tiếng đập cửa đáng chết đó, hắn nhất thiết vẫn nói : « Không được vào! ». Còn nếu phải ra kỳ hạn để kẻ « ko được vào » kia vào thì hắn kỳ vọng kỳ hạn đó sẽ là một vạn năm !

Nhưng trời đến sao?

Không cho!

Cho đề xuất giờ phút này hắn đành chật đồ vật đem một cái khăn uống khía cạnh che khuất bộ phận trọng điểm; cực kỳ xấu hổ – bối rối – hóa đá trên chỗ; nhìn đứa con gái mặc trang phục nam sinc tê sẽ kinh ngạc không 1 chút nào đậy giấu ánh nhìn tò mò lấy hắn “phân tích” trường đoản cú bên trên xuống dưới. Văn uống Sơ cơ hồ nước đối với trường S toàn là tuyệt vọng, chỉ còn cách nghiến răng xịt ra một câu : “Hình — nhỏng — trên đây — là – ký — túc — xá — nam!”

“A, tôi biết! Cho nên tôi trình độ phân phối hàng dành cho nam giới sinc …” Lỗ Nhỏng Hoa nuốt nuốt nước miếng, cố gắng chế ước ánh mắt dừng lại ở phần eo phái mạnh sinch đối lập, vấn đề là . . . . . Vấn đề là mắt ko nhịn được vẫn đảo lung tung, cái khnạp năng lượng mặt tê cũng quá nhỏ tuổi đi. . . . . . Vả lại nói thiệt, tên đàn ông tóc nlắp ẩm ướt này cỗ dạng soái khiếp địa điểm. . . . . . Tiểu tmáu võ hiệp nói như thế nào ta? Mày tìm mắt sáng? Xem dáng vóc ước lượng đối với mình phải cao hơn một cái đầu? Một mét tám năm? Vai rộng, không tồn tại miếng sẹo nào, quả tình làm người ta bốc lửa, người đẹp như thế giả dụ chụp hình họa AV vững ăn vớ bở!

“Cô ngần ngừ trong tình thế này, cô rất cần được xoay khía cạnh lại ngay lập tức sao?”

“Thế… anh cài thứ dụng hàng ngày không?” Lỗ Nlỗi Hoa kéo ý thức về, lặng lẽ cảnh cáo bản thân vào mục đích chính, chăm chú mức tiêu thụ!

“Không mua!” Văn Sơ cắn chặt răng, lặng lẽ cảnh cáo thiết yếu bản thân : Dù tức giận cũng ko thể nổi khùng với nhỏ gái, ko được đánh bé gái, chú ý phong thái bản thân, phong độ!

“Đừng vội nói “không” mà, anh coi đi…” Lỗ Như Hoa quan liêu sát bốn cái vali trên mặt khu đất. Oa, domain authority thiệt đó nha! xem LOGO cũng biết quý hiếm xa xỉ , ha ha, kẻ tất cả chi phí, ” Cái gì tôi cũng có bán, a, tải sản phẩm công nghệ sấy không? Loại mini, sau khi gội đầu mà ko sấy khô rất dễ dàng bị bệnh. Hay là keo dán xịt tóc? Xà phòng cạo râu?”

“Bạn học, tôi đếm ngược năm giây, nếu cô ko đi, tự gánh hậu quả!” Văn uống Sơ quan yếu nhịn được nữa, giáo dục lúc nhỏ ko dạy hắn làm cách như thế nào ứng phó với tình huống bây chừ, hắn chỉ biết là thiết yếu bản thân vẫn tức giận, cần phân phát tiết, kết quả dĩ nhiên nghiêm trọng!

Lỗ Nhỏng Hoa khởi đầu chột dạ, lui về phía đằng sau nửa bước, “Không tất cả bài toán gì không tồn tại câu hỏi gì, anh không mang vật yêu cầu mong tôi đi cũng đúng, tôi mua bán có thành ý mà. Có điều tôi thật sự Cảm Xúc anh nên chọn mua mẫu. . . . . .”

“5!”

Vnạp năng lượng Sơ đếm ngừng một số, Lỗ Nhỏng Hoa rất là thức thời như dragon cất cánh gió cuốn, lập cập luân phiên người nhằm mục đích về phía cửa ngõ, trẻ trung và tràn trề sức khỏe mở ra, tiếp đến biến mất. Trước Khi đi còn luôn nhớ ném nhẹm lại tờ quảng cáo màu phấn hồng, tờ giấy phiêu phiêu lãng lãng trong ko trung một hồi, sau cùng tao nhã đáp xung quanh Văn uống Sơ.

Văn Sơ ngờ ngạc đứng mặt nệm, cố gắng bình tĩnh, bớt tức giận rồi, chán ghét nhặt tờ rơi nhỏ kia lên, mặt trên là số điện thoại cảm ứng thông minh di động của kẻ tự xưng phát âm là có mặt tức thì, quá sức bắt mắt.

Chiếc khnạp năng lượng lông bịt bộ phận trọng yếu của Vnạp năng lượng Sơ khá lệch địa chỉ, cánh cửa đột nhiên bị bán ra. Một mẫu đầu nho nhỏ cùng một cánh tay tinh tế và sắc sảo, nhìn ko rõ cái nào ra cái nào, mỉm cười mỉa : “Số điện thoại cảm ứng ghi nhớ cho kỹ, tôi thương hiệu là Lỗ Như Hoa, nhớ kỹ thương hiệu luôn, cần sở hữu dụng cụ này nọ cứ search tôi. . . . . . Thật ra lúc nãy tôi định hỏi anh có hy vọng thiết lập quần lót không, loại hàng hiệu cao cấp CK, anh mặc có lẽ rất phù hợp, mà anh mang kích thước bao nhiêu?”

Văn Sơ đứng hình toàn diện, thậm chí là không nghĩ là nổi lời mắng nào đến nữ sinh tên Lỗ Như Hoa cơ. Hắn nắm chặt chiếc khnạp năng lượng ướt thành một túm, mạnh khỏe phía về phía tiếng nói chết tiệt tê. Tức nước vỡ bờ rồi, mặc xác phong thái đi.

Cánh cửa cuối cùng cũng đóng lại, phía hành lang truyền tới tiếng chân dần dần chạy xa và một tiếng la vọng lại: “Tôi dòng gì rồi cũng không nhìn thấy, không nhìn thấy!”

Thượng đế ơi, giết tôi đi! Văn uống Sơ đau xót đến đỉnh điểm, chụp mang di động đọc mang đến Văn uống Phỉ: “Anh, em ko muốn ở ký túc xá trường S, góp em mướn một khách sạn, bên trọ cũng được, ở trên đây em không chịu nổi!”

Thanh âm biếng nhác của Văn uống Phỉ từ ống nghe truyền ra, “Ba nói, Khi nào em nói tiếng Hoa rành rọt mới được, không biết sao?”

“Em là học hội họa mà! Mỹ thuật sản xuất hình Tây Dương mà! Vì sao lại đề nghị sinh sống ký túc xá aaaaa. . . . . .”

“Bởi vị con mắt của cha chỉ thích những phụ nữ kích cỡ S. Cám ơn đã đọc, nhớ giữ sức khỏe, chạm chán sau nhé.”

“Từ trường đoản cú, anh, ê! ê!”

Văn uống Sơ vô vọng cúp điện thoại cảm ứng. Bốn năm, tứ năm a, buồn của ta, Da Vinci của ta, Rafael của ta. . . . . .

Hắn tức tối giơ chân sút vào cái va li domain authority gần bản thân nhất. Chiếc va li vốn không khóa chặt, tức khắc bật msinh hoạt, quần áo túa ra tư phía, Một dòng quần ship màu đen “hào nhoáng” đập vào mắt hắn, cạp quần bao gồm một vòng LOGO — hiệu CK.

Văn uống Sơ mong muốn khóc!

Lỗ Nlỗi Hoa đã bận chạy trốn, đương nhiên băn khoăn bản thân là nguyên nhân làm mang lại soái ca bên trong bỗng ước ao có hành vi giết fan. Thậm chí lúc sắp lẩn trốn cô còn không quên dòm tấm thẻ bên trên cửa ngõ một cái, Vị trí tên soái ca mới quăng đồ này nọ vừa rồi là giường số một, người chủ giường số 1 tên là Văn uống Sơ…… Tên nghe thanh khô thoát dữ, không nghĩ ra người lại có dáng vóc nlỗi vậy…… Khoan, hóng chút, nệm số 4 là……

Lỗ Như Hoa lau mồ hôi rét mướt, sao trùng hợp vậy, chóng số 4 là Lỗ Tự Ngọc.

Hiệu trái không tồi, tiền lời khá nhiều, Lỗ Nhỏng Hoa dùng cha tấc lưỡi cộng thêm nụ cười tươi rói của em gái thuộc ngôi trường, thành công xuất kho 5 bình Thất Thần, hai hộp thuốc chống nắng nóng, bật lửa mười dòng, bảy đôi vớ thể thao, bản đồ trường học tập 6 tấm, bạn dạng đồ gia dụng giao thông thành phố S tám bức, hai thẻ điện thoại cảm ứng, thêm vào đó một bao tăm.

Lỗ Như Hoa cảm giác, đại học S trái nhiên là một kho tàng, nam giới sinh hệ mỹ thuật trái thực…… Rất dễ thương và đáng yêu !

Kết trái là, một giờ đồng hồ sau, Văn uống Sơ vào lòng vẫn u ám bước xuống lầu, chú ý thấy Lỗ Nhỏng Hoa vẫn đứng từ thời điểm cách đó không xa cúi đầu chậm rãi bước đi, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn trời ha ha cười cợt hai giờ đồng hồ.

Văn uống Sơ bước lên chỗ Lỗ Nhỏng Hoa, phạt hiện cô nàng tất nhiên là đã ở tình trạng hớn hngơi nghỉ đếm tiền!

Khinc bỉ! Trong lòng lập tức dán nhãn Lỗ Như Hoa: Thứ con gái tsi tiền

“Ê, ra trên đây rồ?” Lỗ Nhỏng Hoa nhanh khô nhẹn ngửng đầu, liếc đôi mắt một chiếc phân biệt bạn sát bên là Vnạp năng lượng Sơ, tuy hiện tại hắn mang quần áo……

Mặc xong xuôi áo quần Văn Sơ trái nhiên càng rất đẹp, một thân quần áo dìu dịu màu xanh nhạt, kiểu dáng rất hiếm thấy ngơi nghỉ thành phố S, a, được rồi, Lỗ Như Hoa trong tâm địa chấp nhận, kiểu dáng này cnạp năng lượng bạn dạng cô chưa thấy qua, sinc viên mới bình thường phần lớn mặc kiểu đồ thuận tiện cho việc đi lại, bạn này khoác thành như vậy và đúng là rêu rao, trái nhiên là học nghệ thuật và thẩm mỹ, tương đối khác thường, đầy đủ quánh biệt!

“Quần áo anh cài ở đâu vậy?” Lỗ Nlỗi Hoa mặt mi hớn hngơi nghỉ hỏi Văn Sơ, băn khoăn vừa rồi căn phiên bản đã tung lên chín tầng mây , cô thì thầm nghĩ, mặt hàng này mang vào tiêu trúc coi bộ không tệ.

Văn uống Sơ mặt nhnạp năng lượng mày nhíu, hừ lạnh lẽo một giờ đồng hồ, sải bước tiến tiếp, căn uống bạn dạng là ko định vấn đáp. Nhớ lại lúc bản thân bị đồ tđắm đuối tiền này nhìn thấy không còn, hắn muốn hộc máu.

Hắn bị bắt gặp rồi! Văn uống Sơ lập tức ngừng bước, xoay đầu lại buông một câu giá như băng: “Cthị xã vừa rồi ko được nói với ai!”

“Vậy áo xống anh thiết lập ở đâu ?” Lỗ Nlỗi Hoa tự nhiên phát âm được hắn nói chuyện gì, nhân cơ hội hỏi lại.

“Có liên quan tới cô sao? Tưởng cô có thể download sao?” Văn uống Sơ đút tay vào bên trong túi quần, hỏi lại.

“đắt lắm nha?”

“Milan tuân theo những hiểu biết , cô nói có đắt không? Mớ tiền lẻ trong tay cô khẳng định là cảm thấy không được .” Vnạp năng lượng Sơ cười lạnh, thay ý nhấn mạnh từ “lẻ”.

Lỗ Nhỏng Hoa là ai? Kinh nghiệm sa trường cô còn thiếu ư? Nnhờ cất hộ thấy mùi dung dịch súng vào câu nói của hắn, cả người cô tóc gáy dựng đứng, tuy vậy vẫn luôn là vẫn gia hạn “nụ cười chuyên nghiệp” , lắng đọng trả lời: “Tích tè thành đại, nước tung đá mòn, tích lẻ thành chẵn, đốm lửa nhỏ còn hoàn toàn có thể từ từ cháy trải ra đồng cỏ.”

“…… Là ý gì?” Văn uống Sơ nghe hoàn thành khá ngờ ngạc, thật ra, chính vì hắn bị phát âm về nmong, nguyên nhân đó là vì chưng giờ đồng hồ Trung còn yếu, đàm thoại thông thường thì không tồn tại vấn đề, tuy thế lắt léo một chút hắn sẽ không hiểu nhiều được. Vì chũm, tự xưng là yêu nhà nước yêu thương Trung Quốc vnạp năng lượng minh nlỗi Văn uống lão gia vô cùng nổi giận, quyết định bắt Văn uống Sơ về nmong thật nkhô giòn. Còn với hắn, toắt con đánh dầu rộng kém toắt tô tbỏ – thủy mặc China thế nào, có học tập hay là không cũng được. Dù sao sau này hắn với Văn uống Phỉ hầu hết nên kế thừa sản nghiệp nhà bọn họ Văn uống.

“Nghe ko hiểu?” Lỗ Nlỗi Hoa có phần bỡ ngỡ, ngẫm suy nghĩ mình nói không nhanh hao, cũng không nói từ bỏ gì lạ lẫm, sao mà thằng rỡ này lại vẻ mặt u mê, ko giống hệt như là vờ vịt.

Văn Sơ xúc cảm khuôn phương diện hơi nóng, hừ rét một tiếng, tỏ vẻ không có hứng trúc, trong thâm tâm lại ngờ vực, bước chân đi tự nhiên và thoải mái cũng chậm rãi nửa nhịp, tương đương nlỗi bao gồm gì ngứa ngáy, ko kể mồm lại vẫn luôn là ko chịu đựng nhún nhường: “Cô với tôi tất cả thân quen biết sao? Nhàm chán hết sức!”

Lỗ Nlỗi Hoa ko thèm so đo.

Trong mắt cô, người phân làm nhị loại:

Loại một: Không mua thứ này cũng sở hữu thứ khác;

Loại hai: Không mua thứ gì.

Người trước tự nhiên và thoải mái là fan giỏi, tín đồ sót lại là quý khách hàng tiềm năng. Còn Văn uống Sơ, đại khái nửa thuộc mặt này nửa dính bên đó, coi kiểu như loại người thứ ba: Có triển vọng là người tuyệt.

“Tôi nói cái gì và anh không tình dục. Có điều thứ đồ này chắc chắn đúng theo với anh, món đồ tôi chia sẻ hoàn hảo và tuyệt vời nhất cần thiết!” Lỗ Nlỗi Hoa toá cha lô, bàn tay thò vào đào bới nửa ngày, mang ra một quyển sách bên ngoài đề: Từ điển thành ngữ.

Văn uống Sơ hoàn toàn ngây người, nhịn không được bèn kéo bố lô Nhỏng Hoa lại lộ diện xem, toàn thể tởm ngạc! Bên vào tầng tầng chai lọ, thật đúng là đề nghị cái gì có cái kia.

“Đây là chiếc gì……” Văn uống Sơ mang ra một vật nhỏ cỡ bàn tay hình dạng giống như một cái đèn bấm.

“Dụng cố gắng phòng thân, khuôn viên trường S quá to, đi vào ban đêm m bắt buộc cẩn trọng. Ế, cái này anh ko được cài đặt, tôi sẵn sàng đi ký túc xá thiếu phụ sinh bán.”

“Hừ!” Văn Sơ liếc Lỗ Như Hoa một cái: “Thđọng này cô ko đề xuất dùng, nhìn trước nhìn sau cũng chẳng chú ý ra cô là đàn bà sinh đâu.”

Lỗ Nhỏng Hoa nheo mắt……

“Đây là loại gì?” Vnạp năng lượng Sơ căng mắt há hốc mồm, nhị mẫu ngón tay kẹp một hộp nhỏ tuổi.

“Á, không tồn tại gì.” Lỗ Nhỏng Hoa đỏ mặt, giật rước cái vỏ hộp nhét lại cha lô. Đó là vỏ hộp áo tơi (là BCS á), trời tối đến tiệm bar new buôn bán, không cẩn thận để lẫn vào đống đồ bán ở ngôi trường mà lại thôi. Dù sao cũng là con gái, dĩ nhiên không thích nhằm cho người không giống biết cô còn bán cả thứ này, huống đưa ra đối thủ còn là quý khách hàng cùng phòng Lỗ Tự Ngọc.

Văn uống Sơ không nhìn thấy vẻ xấu hổ của Lỗ Như Hoa, dù tương đối bất ngờ lúc thấy có áo tơi, có điều sống nước ngoài nhìn thấy thứ này trong trường học tập cũng bình thường. Hắn cuối cùng cũng hiểu vày sao cái ba lô lại lớn như vậy, cảm khái ghé tiếp giáp Lỗ Như Hoa, kề tai cô hỏi rất thật lòng: “Cuối cùng còn thứ gì cơ mà cô không bán ?”

Lỗ Như Hoa lại hiểu nhầm ý tứ đọng của hắn, ngay chớp nhoáng cảnh giác chiếm lại bố lô, lùi lại một bmong, trầm giọng trả lời: “Xin ngài tự trọng, tiểu nữ chỉ chào bán hàng không cung cấp thân.”

Vnạp năng lượng Sơ lại mong muốn hộc máu!

Hắn ném mang lại Lỗ Như Hoa một ánh đôi mắt đầy hàm ý, ko tình nguyện đáp lại, một lúc sau, thở dài một khá rồi đi, dễ dàng phất phất tay, nói: “Mặc kệ cô chào bán đồ vật gi, hy vọng cô vĩnh viễn đừng mở ra trmong đôi mắt tôi.”

Ánh đôi mắt Lỗ Nlỗi Hoa càng tối …… Mặc kệ tư tưởng cô bao gồm bao nhiêu kiên định, bị một thương hiệu người mua học đẹp trai chế giễu như vậy, vẫn cảm thấy vừa bị tổn thương thơm vừa tức tối, cô nhịn ko được hướng về phía Vnạp năng lượng Sơ dứ dứ nắm đấm, trung khu vừa hễ lập tức lấy di động, mở chức năng tự sướng, hướng về phía hắn tách tách chụp mấy tấm.

Sau đó, Lỗ Nhỏng Hoa nhìn ảnh chụp rõ nét, hài lòng nlàm việc thú vui.

Văn uống Sơ tùy luôn thể tìm kiếm một quán ăn uống cơm trắng trưa, khu vui chơi công viên đại học S sinc viên từ từ đông hơn, hắn chán chường nương theo bóng cây đi bộ vài vòng, chỉ cảm thấy khắp nơi đầy người. Trường học tập tất cả quầy tạp hóa cung cấp các nhiều loại đồ vật dụng từng ngày, sách cũ, thẻ điện thoại thông minh. Tuy nhiên người phục vụ động tác chậm chạp chạp, hẳn là bắt buộc nhìn Lỗ Như Hoa tê mà học tập, tìm cách tăng cường tiêu thú. A…… Sao lại đột nhiên nghĩ đến cô ta!

Quả là rầu rĩ.

“Đẹp trai quá…… Vừa đẹp vừa cool…” Mấy cô gái sinc cạnh bàn ríu ra ríu rít chỉ vào Vnạp năng lượng Sơ, “bé dại giọng” tán thưởng trọn.

Văn Sơ luân chuyển tín đồ, phía về các cô mỉm cười, làm động tác vuốt cằm đúng tiêu chuẩn, lại thsinh sống vơi một hơi……

Sau đó duy trì nụ cười mỉm, từ từ bước lên.

“Bạn ơi, xin hỏi lãnh nhu yếu phđộ ẩm làm việc đâu?” Một vài thiếu nữ sinc mới đi theo Văn Sơ, sau cùng đem gan dạ đuổi theo, thenj thùng hỏi .

“Ngại quá ! Tôi còn không đi lĩnh, ko biết ở đâu.” Văn Sơ lễ phép trả lời.

“Cùng đi được không…… A, ý tôi là cùng trường thì phải giúp đỡ lẫn nhau…” Nữ sinc kia vừa nói vừa đỏ phương diện, đầy vẻ thẹn thùng.

“Tiếc quá, hiện giờ tôi tương đối bận, hay là hẹn thời hạn đi, giờ chiều thứ bốn đứng ở chỗ này chờ, được không?” Vnạp năng lượng Sơ tương đối nhíu ngươi, nhìn đồng hồ thời trang, vẻ phương diện bao gồm chút nuối tiếc.

“Được.” Nữ sinc mở cờ vào bụng, cuống quýt gật đầu.

“vậy hẹn gặp gỡ lại!” Văn uống Sơ cũng gật đầu, chuyển phiên bạn tách đi.

Cùng lúc, nụ mỉm cười xung quanh hắn nháy mắt bặt tăm, thấp giọng rủa một câu: “Tôi dở hơi new đến!”

Trường học tập chán nản, người mua học tập rầu rĩ, knhì giảng nhàm chán.

Về ký kết túc xá mang lại rồi!

Bảy rẽ tám quẹo trsống về quần thể C, lên lầu bán ra cửa phòng 205, liếc đôi mắt một chiếc – tứ cái va li của hắn vẫn được sắp để gọn gàng. Tại giường số 4 và bàn học cũng thấy đặt hành lý thuộc trang bị dụng hằng ngày.

Nam sinc giường số 4 mang lại rồi? Vnạp năng lượng Sơ theo bạn dạng năng quay đầu chú ý tấm thẻ trên giường: Giường số 4, Lỗ Tự Ngọc.

Lỗ Tự Ngọc…… Lỗ Tự Ngọc…… Sao nghe quen thuộc tai quá? Văn Sơ suy nghĩ trong khoảnh khắc, cảm thấy cái tên này, dường nlỗi đã nghe qua ở đâu.

“Reng reng reng……” Tiếng chuông chói tai của Smartphone bàn vang lên.

Văn uống Sơ giật mình, tự nhủ « Coi bộ đập bể thứ này cũng khá hưng phấn! », giơ tay với điện thoại lên nghe.

“A lô?”

“A…… Tôi search Lỗ Tự Ngọc.” Ống nghe truyền cho giọng bạn nữ thân quen.

“ Lỗ Tự Ngọc…… Người ở giường số 4 hả, đi rồi.” Văn uống Sơ biếng nhác trả lời, khóe mắt lơ đãng liếc thấy một mhình họa giấy hồng phấn, hắn sẽ ném nhẹm xấp quảng bá của Lỗ Nhỏng Hoa, sao bây giờ lại ở trên bàn ……

“Anh là khách hàng cùng phòng với nó? Hơ, giọng nói này nghe quen thuộc quá……” Giọng nữ vào điện thoại bỗng nhiên phấn khởi “A ! Anh là cái thương hiệu cởi truồng…… Ui, không đúng, thương hiệu anh là Văn uống Sơ phải ko, xin chào, tôi là Lỗ Nhỏng Hoa, nhờ anh chiếu cố em trai…”

“Cô! Lỗ Như Hoa!”

Máu body toàn thân Văn Sơ mau chóng sôi trào, Lỗ Như Hoa nói “em trai” lẽ nào là chỉ…… Máu dâng tới đầu, não hắn bắt đầu ong ong .

“Cô chưa hẳn là con gái, cô chung cục là nàng sinc xuất xắc là cô gái lưu lại manh? Chiếu nạm em trai đệ đệ đó hả? Quên đi! Tôi ko download quần lót rách cô bán! Không mua!”

“Á! Tôi đã nói……” Lỗ Nhỏng Hoa kinh ngạc đúng 0 giờ lẻ một giây, hối hả phân tích và lý giải .

“Lỗ Nlỗi Hoa, tôi chình ảnh cáo cô! Mặc kệ cô là tsay mê chi phí tốt háo dung nhan, giải pháp xa tôi một ít, tôi ko muốn nghe thấy giong cô, không muốn thừa nhận điện thoại cảm ứng của cô ấy, càng ko muốn thấy truyền solo của cô ý lại mở ra nghỉ ngơi cam kết túc xá của tôi!”

(À, cái này bắt buộc lý giải một chút. Nhỏng Hoa là nói chiếu cố em trai cô ấy, Vnạp năng lượng Sơ lại đọc thành “em trai” của anh ta, biết là cái gì rồi đấy >o

Vnạp năng lượng Sơ từng chữ thốt ra cơ hồ đều là nghiến răng nghiến lợi. Hét vào điện thoại cảm ứng xong xuôi, nỗi bực tức ban sáng chung cục bộc phát mãnh liệt. Cái gì học thức phong độ chứ? Phong độ là để dành đến thục nữ giới, Lỗ Như Hoa rõ ràng không phải! Nổi giận đùng đùng, Vnạp năng lượng Sơ dập điện thoại cảm ứng thông minh.

“Ngại quá!” Bỗng nhiên gồm tiếng bạn phía sau. Văn Sơ mãnh liệt quay đầu.

Đứng ở cửa là một nam giới sinh cao ráo, mặc một chiếc sơ mi White, quần trườn. Phục sức solo giản mà vẫn toát ra vẻ thanh hao thoát kín đáo, cậu ta bưng chậu đi cho, nhìn Văn Sơ mỉm cười cợt, nụ cười thật hiền hòa rạng rỡ như mặt ttránh.

“Xấp tờ rơi kia là mình đặt lên bàn .” Nam sinh kia đậy chậu, liên tiếp nói, “Mình biết không ít người không thích quảng bá, về sau mình đã chú ý. Có điều, Lỗ Nlỗi Hoa không hẳn tmê mẩn tiền, cũng chưa phải háo dung nhan. Chị ấy là chị mình, cũng là sinch viên năm nhất của trường S. Mình tên là Lỗ Tự Ngọc. Bạn là Vnạp năng lượng Sơ phải không, hân hạnh làm quen.”

Ánh nắng theo hành lang cửa số pchờ chiếu vào cam kết túc xá, soi lên nét mặt không chút ít biến hóa của Văn Sơ cùng nụ cười mỉm của Lỗ Tự Ngọc.

Chiếu cố gắng em trai hóa ra là chỉ Lỗ Tự Ngọc, cô ta quả thật là tất cả em trai sinh sống đây…… Nghĩ mang đến cú điện thoại cảm ứng vừa rồi, Vnạp năng lượng Sơ khá hổ hang. Có điều, mấy thứ nào đó thiếu phụ sinc kia phân phối dễ dàng làm cho cho người ta suy diễn quá đi.

Một mặt là kẻ luôn luôn luôn luôn từ bỏ xưng tất cả truyền thống cuội nguồn Vnạp năng lượng gia, nền tảng giáo dưỡng tốt kiêm người có học thức Vnạp năng lượng Sơ. Một bên là áo quần mộc mạc, không sang chảnh và kiêu sa nịnh bợ, nói năng nhỏ nhẹ Lỗ Tự Ngọc.

Trong không gian, những đốm lửa bất hòa lặng lẽ lan tỏa……

Hai bữa sau, sinch viên trường S báo danh cơ bạn dạng đã kết thúc. Phòng 205 chần chờ gồm yêu cầu vì phong thuỷ quan trọng đặc biệt tốt hay là không, cả bốn người trong phòng, toàn cỗ thường rất trông rất nổi bật.

Giường số 1 là Vnạp năng lượng Sơ, mới từ Pháp về. Khí thế bất phàm, biểu hiện rõ độc nhất vô nhị đó là dù mỉm cười, cũng khiến người ta Cảm Xúc như vẫn tiến vào đun lâu cho mềm băng.

Giường số nhì của Hoàng Kinch Vũ, nước ngoài hiệu cá voi, một mãnh nam cường tthế. Mặc quân phục, học viên thủy quân lục chiến.

Giường số ba của Phó Tâm Thành, cũng học thẩm mỹ, tóc lâu năm, mặt khác cũng chính là khách hàng đầu tiên của bạn học Lỗ Nhỏng Hoa, vừa thi đậu, không vào ký túc xá, đã sống chỗ Lỗ Nlỗi Hoa thiết lập lược ngà voi quý hiếm, mắt màng (màng bảo đảm an toàn mắt), kem chống nắng, nước khoáng, thêm vào đó một bữa tiệc khuya đưa vào tận nơi.

Giường số bốn của Lỗ Tự Ngọc, người và thương hiệu nlỗi một khí hóa học thanh hao nhã, ôn nhuận nhỏng ngọc. Cùng chị gái Lỗ Nhỏng Hoa tình cảm như nmong, muốn tiếp cận cậu, giải pháp rất tốt đó là trước tiên cài đặt hàng ở chỗ Lỗ Như Hoa.

Xem thêm: 40 Câu Nói Xấu Người Khác Không Làm Bạn Đẹp Hơn, Đừng Mất Thời Gian Vì Những Điều Vụn Vặt

Bốn nam giới sinch mới này tạo cho tranh ảnh ký túc vốn đã thừa thãi phái nam sinc như thể nlỗi dệt thêm hoa trên gấm, thậm chí bao gồm người còn đọc bốn người phòng 205 bằng biêt danh F4!

Cũng may tên này không tồn trên lâu, cũng chính vì hầu hết người sau khoản thời gian nghe ngừng rất nhiều ngó lên trời……

Trải qua sự kiện bị nhìn thấy toàn cục, cộng thêm sự kiện về “em trai”, Văn Sơ có muốn cùng cặp chị em hay Như Hoa – Tự Ngọc cơ nảy sinch cảm tình cũng là khó khăn uống. Có điều Lỗ Tự Ngọc không xuất xắc nói chuyện, hòa nhã vơi nhàng, không chỉ ngnạp năng lượng nắp sạch sẽ với bản thân, còn thường xuyên ổn lau chùi và vệ sinh dọn dẹp phòng 205, ngoại trừ Vnạp năng lượng Sơ, nhì người còn lại rất quý mến. Văn Sơ có ý muốn bới móc cũng ko nhận ra cớ.