Site Navigation

Fandoms Browse Search About Search Works

Work Search: tip: lex m/m (mature OR explicit)


Notes:

Ý tưởng lúc đầu của cậu truyện này bởi bạn Kind Minnie đóng góp, tuy nhiên vì trong quy trình viết tôi tổ lái hơi thừa tay phải thành quả này lại ko được như mong muốn tưởng cội đến lắm. Cơ nhưng thôi kệ đi hen, hí hí. ¯\_(ツ)_/¯

(See the over of the work for more notes.)


“khi chuông đồng hồ điểm mười hai giờ, ta đã tới với tước đoạt giành sự trường tồn của ngươi…”

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Bạn đang xem: Đừng làm anh phải đau đớn đừng bắt tim anh ngừng đập

Đó là 1 trong các buổi sáng sủa trên nhỏ tàu Thous& Sunny, thông thường nrách bao buổi sáng sớm khác. Zoro bước xuống từ đài gác trong tình trạng khá mệt mỏi, cả ngày ngày qua, anh sẽ cần mắc kẹt trên một cái hoang đảo và một số đông ngốc chỉ để search một sản phẩm kho tàng chết tiệt nhưng anh thậm chí còn còn chẳng ghi nhớ gì về nó. Anh âm thầm rủa cái brand name chết bầm làm sao sẽ nói mang lại phụ nữ phù tbỏ biển lớn tê về mẫu kho tàng nọ, nhưng cô ả phù tbỏ ấy thì ai cũng biết, nhắc tới kho tàng là mắt sáng cả lên, để rồi chẳng cần phải biết thực hư ra làm sao, cô ta bắt cả lũ bắt buộc đi tìm kiếm cho kì được loại thiết bị nhưng tức thì bạn dạng thân cô còn chẳng rõ nó bao gồm trường thọ hay là không ấy. Kết trái là sau cả một ngày lâu năm lục tung hòn đảo, loại “kho báu” bị tiêu diệt tiệt tê chỉ cần một cái vỏ hộp bởi rubi nhỏ dại xíu và trống rỗng…

Cả băng nhìn vào mẫu vỏ hộp đầy thất vọng, một ngày vất vả cuối cùng chẳng thu lại được gì. Đêm kia người nào cũng căng thẳng mệt mỏi, ai cũng đề nghị nghỉ ngơi… vậy nhưng một đợt tiếp nhữa, cái trò rút ít thăm bị tiêu diệt tiệt của mụ phù tdiệt sẽ quyết định rằng Zoro đang phải gác tàu.

Mặt trời đã lên tương đối cao cơ mà có vẻ nlỗi chưa ai hy vọng dậy cả, chỉ gồm mỗi Zoro… tàu Sunny từ bây giờ yên ổn bình cho kỳ lạ, thời đặc điểm này quả là lphát minh nhằm chợp mắt… Chết tiệt! Nếu nlỗi chưa xuất hiện ai kia thức dậy thì Zoro đã chưa được ngủ. Mà anh hy vọng ngủ. Từ ngày hôm qua cho tới giờ, anh đã stress lắm rồi, ví như không hẳn bởi vì gác tàu thì có lẽ từ bây giờ anh đang yên giấc sống xó làm sao kia rồi cũng đề nghị. Chết tiệt!

Anh lê mỗi bước căng thẳng mệt mỏi xuống nhà bếp, phòng bếp to lớn hôm nay ko một bóng bạn, trông thiệt trống vắng ngắt, nhưng anh thật sự ko quyên tâm lắm cho tới điều này. Anh tiến lại sát kệ rượu, phần nhiều cnhì rượu từ bỏ loại hãn hữu tất cả tới phổ cập, từ bỏ rượu rất to gan cho tới rượu dịu được bố trí khôn xiết ngay lập tức nđính cùng cẩn thận trên dòng kệ bằng gỗ được đính thêm chắc hẳn rằng vào bức tường chắn cũng làm từ gỗ. Đưa tay chọn đại một cnhị rượu trên kệ, Zoro không hiểu biết sao trong trái tim anh gồm một cảm giác hồi hộp nhtrần vơi, không rõ do nguyên do gì mà anh lại ao ước đem chai rượu đó thiệt nkhô giòn, rồi giấu nó đi, nhằm không người nào vạc chỉ ra là anh đã mang nó. Anh không hiểu vị sao mà lại anh cảm giác nlỗi thể trên đây không hẳn là lần thứ nhất anh có tác dụng như vậy… mà nói đúng hơn nữa thì phía trên có lẽ đang trở thành kinh nghiệm của anh ấy rồi. Nhưng anh chẳng tất cả mức độ đâu cơ mà chú ý cho tới nó, xuất xắc nhằm đưa ra lý do mang đến chiếc hành vi tốt xem xét kỳ dị đã quẩn trong đầu anh nữa…

- ĐÓI… ĐÓI QUÁ!!!

Chưa bắt buộc nhận thấy bóng cũng biết chính là giờ của vị thuyền trưởng gàn ncội đã kêu la đòi món ăn. Tiếp sau đó, góc cửa gian bếp mở toang ra và fan nối người lao vào vào nhà bếp. Usopp vẫn tồn tại mắt nhắm đôi mắt mở, ngồi phịch xuống ghế quan sát Zoro:

- Này Zoro, sao cậu dậy nhanh chóng thế?

- Tôi tất cả ngủ đâu nhưng đòi dậy nhanh chóng với chả dậy muộn? – Zoro lười biếng gửi góc nhìn Usopp, rồi ngồi xuống một ghế sinh sống bàn ăn thong dong nhảy nắp cnhì rượu với nốc từng ngụm.

- ZORO! Tại sao anh lại ko ngủ? Anh bao gồm biết nó hại sức khỏe ra sao không? – Chopper chú ý Zoro đầy nghiêm nghị.

- ĐÊM QUA TA PHẢI GÁC TÀU! CHỨ NHÓC NGHĨ TA MUỐN THỨC LẮM À? – nghe vậy Zoro gắt lên.

- À ừ nhỉ? Em quên mất! Xin lỗi anh, Zoro. – Chopper gãi đầu mỉm cười trừ.

- Vất vả đến cậu rồi, cậu kiếm sĩ! – Robin ngồi bên gần đó, chống tay lên cằm mỉm mỉm cười.

- TỚ ĐÓI! NẤU GÌ ĐÓ CHO TỚ ĂN ĐI! – Luffy như sẽ cho tới số lượng giới hạn, vừa kêu gào vừa đập bàn ăn miên man.

- Ai kia có tác dụng món gì cho thương hiệu nnơi bắt đầu này đi. Mới nhanh chóng ra phiền lành chết đi được! – Namày thngơi nghỉ nhiều năm.

- Phải đó! Phải đó! – Usopp chấp nhận tán thành, tuy vậy rồi cậu mũi dài chấm dứt lại mấy giây – Nhưng mà… ai nấu nướng bây giờ?

Usopp vừa dứt lời, một không gian yên bình bao trùm lên tất cả, đầy đủ bạn chú ý nhau, đứng hình mấy giây rồi bất chợt dìm ra:

- Nhắc new lưu giữ, băng của ta làm những gì vẫn bao gồm đầu phòng bếp đâu! – Nangươi gõ nhẹ vào lòng bàn tay.

- Chết tiệt! Tớ quên chưa search mang lại băng một đầu nhà bếp rồi! – Luffy nhảy dậy tá hỏa.

- Đúng vậy! – Usopp chấp nhận – băng hải tặc mà không tồn tại đầu phòng bếp thì làm sao mà sống nổi!

- Nhưng thứ nhất thì… TỚ ĐÓI!!!!! – Luffy lại ban đầu rên lên.

- Ai kia hãy vùng dậy và làm cho món gì đi! Cứ đọng với đà này cậu ta đã phá tan con tàu bởi đói mất! – Franky thsinh sống nhiều năm tức bực.

- Đúng đó! Với lại, dạ dày của mình cũng đang rên lên này! À mà lại tôi làm gì gồm dạ dày đâu… Yohohoho~ – Brook chen thêm vào trong 1 lời nói chơi nphân tử nhẽo.

- Hết bí quyết rồi! Vậy để tôi nấu! – Nangươi lại thnghỉ ngơi dài, vực dậy với xắn ống tay áo lên – mọi cá nhân nộp 500.000 beri là được!

- ĐẮT QUÁ ĐẤY! – cả lũ đồng tkhô cứng, còn Robin thì ngồi mỉm cười khinh khích.

- Aizz! – Zoro buông cnhị rượu khỏi miệng, đứng dậy rời khỏi phía cửa – nên trả nngay gần ấy thà tôi nhịn nạp năng lượng còn hơn! Tôi đi ngủ!

Vẫy dịu tay hệt như lời giã từ, nam giới kiếm sĩ vắt theo chai rượu nhàn bước về phía phòng ngủ dành riêng cho nam, anh cũng không quan tâm cho tới hồ hết tiếng ồn giỏi gần như bài toán phần nhiều bạn sẽ làm cho vào phòng bếp nữa. Lúc này, anh mong muốn ngủ. Anh cảm tưởng nlỗi bản thân rất có thể lăn ra giữa boong nhưng ngáy tức thì hiện giờ được vậy. Thế tuy nhiên băn khoăn điều gì đang đưa chân anh tiến về phòng ngủ của nam giới, anh cũng chẳng mấy nhằm trọng tâm tới nó lắm, anh tiến lại ngay gần một dòng võng, dựa bản thân vào kia, khẽ đẩy nhẹ đến võng đung gửi với ngay lập tức lập tức, anh chìm vào giấc ngủ.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

- Tên kiếm sĩ dở hơi ngốc!

- Tên đầu rêu chết bầm!

- Đầu bông cải ngốc độn!

- Động trang bị đối chọi bào!

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Zoro lag bản thân thức giấc lại… khung người anh ướt đẫm mồ hôi, anh thsống dốc, ngồi dậy, cố kiểm soát và điều chỉnh lại nhịp thngơi nghỉ của bản thân mang đến phần nhiều. Giấc mơ vừa rồi chưa phải là ác mộng, anh cũng do dự nên nói sao về nó… trong một không gian bao phủ vì chưng trơn tối, anh chỉ nghe thấy đều câu chửi rủa vang lên… nhưng mà nơi nào đó giữa những giờ đồng hồ rủa ấy bao gồm gì đó siêu ấm áp, vô cùng thân quen thuộc… phút chốc, anh thấy tim mình nhỏng thắt lại, anh cảm thấy nhỏng tôi vừa xem nhẹ một điều nào đấy hết sức quan trọng…

Phòng ngủ phái nam bây giờ bỗng dưng trngơi nghỉ cần thật nóng nực, chật nhỏ nhắn cùng ngột ngạt. Mùi vải vóc độ ẩm, mùi những giọt mồ hôi pha lẫn mùi hương thuốc lá bốc lên thiệt khó tính. Có lẽ đó là lần thứ nhất trong cả cuộc sống mình, Zoro cảm thấy tức giận với số đông thứ mùi như vậy. Khoan đã… hương thơm dung dịch lá…? Bất giác, Zoro bất chợt dìm ra: băng Mũ Rơm làm gì bao gồm ai hút thuốc lá?! Anh ngồi nhđộ ẩm lại từng người… Luffy… Usopp… Chopper… Franky… Brook…? Trong số lũ chúng ta không có ai hút thuốc cả. Mà hình như lúc trước trên đây anh bao gồm thấy Brook hút thuốc? Chẳng lẽ là kiến thức bắt đầu gồm cách đây không lâu. Không đúng… anh hãy nhớ là anh cực kỳ ghét mùi hương thuốc lá mà… Nhưng mùi thơm này chắc là đã trở thành điều nào đấy cực kì không còn xa lạ cùng với anh, nó đang len sâu vào trong ký kết ức cùng in đậm trong trái tim chí của anh… thế cho nên anh mới cần thiết nhận thấy sự hiện diện của nó trong căn chống này như thế. Thế mà lại nghĩ lại, chẳng bao gồm ai vào băng hút thuốc cả. Vậy cuối cùng vật dụng mùi thơm nicotine này là của ai…?

Dù ko rõ tại sao nhưng anh bắt đầu Cảm Xúc thiếu hụt đi một điều gì đấy siêu quan trọng… Rốt cuộc là gì chứ!?

Chìm vào không ít phần lớn thắc mắc ko lời giải đáp, anh quyết định ko ngủ nữa. Anh ko rõ tôi đã ngủ được bao thọ, nhưng lại thật sự bây giờ anh quan yếu nhắm mắt được.

Anh lại tiến bước boong tàu, ttránh hãy còn sáng… có lẽ rằng anh bắt đầu cthích hợp mắt được một hay nhì giờ gì đó… Trong thời điểm này, Sunny đang quay trở lại cùng với dòng vẻ ồn ã vốn bao gồm của chính nó. Luffy, Chopper cùng Usopp đang bày trò cá tính cùng nhau, lần này lại thêm cả Franky góp vui. Brook thì vẫn nghêu nghêu hát và đòi xem bikini của nhị cô gái, Robin vừa ngồi xem sách vừa cười rúc rích trong những khi Nami sẽ giáng mang đến Brook vài cú vào đầu và giờ thì đã thnghỉ ngơi lâu năm than vãn. Cái băng này hôm nào thì cũng vậy, ồn ào, nhộn nhịp. Zoro lặng lẽ âm thầm trở xuống cuối thuyền, cho góc trống không còn xa lạ với bước đầu nâng tạ. Anh hướng mắt về phía đầu tàu, chính xác về phía khu nhà bếp, tay nâng lên rồi hạ xuống mẫu tạ nặng nề trịch, mồm lđộ ẩm nhđộ ẩm đếm, nỗ lực đẩy phần lớn vướng mắc vớ vẩn thoát khỏi đầu bản thân.

Ngày hôm đó là 1 trong những ngày nắng và nóng gắt, từng tia sáng sủa cháy phỏng chiếu xuyên qua da giết thịt Đen sạn của anh ấy, nắng cháy từ đầu đến chân, huyết ttránh thô khốc chẳng tất cả đem một cơn gió, rèn luyện làm việc chỗ này quả tình không phải quyết định hữu hiệu. Nhưng Zoro không hiểu biết bởi sao anh lại lựa chọn luyện tập sống đây… tức thì thân ttránh nắng nóng gắt như vậy…? Anh hoàn toàn có thể lên đài gác, trong các số ấy mặc dù chẳng đỡ lạnh là bao tuy nhiên tối thiểu thì nó bao gồm mái đậy, lại rộng rãi, yên ổn tĩnh, tập tành đã dễ dàng hơn những. Nhưng chắc là Việc luyện nâng tạ tại đây – cuối boong tàu, ngay đối diện phòng bếp – lại là vị trí quen thuộc so với anh. Anh có thể ghi nhớ rõ là ngày như thế nào anh cũng luyện tập tại chỗ này, bất cứ mưa tốt nắng và nóng, cơ mà anh lại thiết yếu lưu giữ nguyên nhân vì sao… vị điều gì… tốt vì ai…?

- Khốn kiếp!

Zoro buông một giờ đồng hồ chửi thề, đặt cây tạ xuống rồi ngửng cao đầu thsinh hoạt dài một giờ. Một đợt tiếp nhữa, cảm hứng ấy lại nhấc lên – cảm xúc mất đi một trang bị gì đấy siêu quan lại trọng… Zoro bắt đầu cảm giác khó tính với trang bị cảm giác này. Anh lại chú ý bao phủ tàu thêm 1 lượt… Luffy, Usopp, Namày, Chopper, Robin, Franky, Brook… đầy đủ cả rồi… nhưng tại vì sao anh cứ đọng cảm thấy thiếu thốn mất ai đó? Nhưng là ai?

Trong tiềm thức, anh đừng quên ngày làm sao anh cũng gượng nhẹ nhau, thậm chí còn chiến đấu với 1 ai kia trong băng, rồi cả nhì tín đồ hồ hết bị Nangươi tẩn cho 1 trận, nhưng mà anh lại bắt buộc lưu giữ được tín đồ chính là ai… anh cũng nhớ là trên boong luôn gồm một ai kia thời gian nào cũng uốn nắn có tác dụng mấy trò hề mỗi khi bắt gặp hầu như cô gái, và buông mọi lời con đường mật cùng với họ, tuy vậy anh tất yêu như thế nào ghi nhớ được chính là ai…!

Tyên Zoro đùng một cái thắt lại, trường đoản cú cảm giác tức giận, dần dần biến băn khoăn lo lắng. Anh phân vân tại vì sao, tuy nhiên anh thấy nhức. Không như thể cùng với nỗi đau thân xác nhưng anh từng cảm nhận sau mỗi trận đánh, nỗi đau này khác. Nó chắc rằng hệt như nỗi đau của chiếc ngày cơ mà Kuina ra đi, nó y hệt như nỗi nhức đánh không đủ một vật dụng nào đó rất là quan trọng đặc biệt. Mà điều tệ hại hơn là anh lại bắt buộc ghi nhớ được gì về nó. Ckhông còn tiệt! Chết tiệt! Dù nó là gì thì anh cũng yêu cầu tìm kiếm mang lại ra… tuy nhiên chỉ Khi suy nghĩ tới đây, anh new nhận ra lao động trí óc bản thân không thể đủ minc mẫn, cơn ai oán ngủ hòa với cơn đau có tác dụng anh choáng ngợp, còn chỉ trong tích tắc, anh bửa khuỵu xuống sàn, bất lực để nhẵn tối nuốt chửng đem mình…

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

- Kiếm sĩ thối!

- Đầu Tảo dại dột ngốc!

- Marimo bị tiêu diệt tiệt!

- Marimo…

- Zoro…

- Zoro…

- Cứu tôi…

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Lại một đợt nữa, Zoro choàng tỉnh sau giấc mơ kỳ cục ấy… vẫn luôn là các giọng nói kia, nhưng mà lần này, không chỉ từ là phần đa câu chửi nữa. Lần này, tiếng nói ấy vang lên với thanh hao âm đầy tuyệt vọng, nhỏng thể vẫn cầu cứu vãn anh vậy… chỉ cần nghĩ về nó thôi, tlặng anh cũng thắt lại… rốt cuộc chính là ai? Tại sao anh lại cảm thấy đau khi nghe rất nhiều thanh khô âm vang lên trong vô vọng ấy…?

- Zoro, anh bao gồm sao không?

Câu hỏi như giảm đứt dòng Để ý đến của Zoro, đưa anh về với thực tại… hôm nay anh new chú ý rằng mình vẫn của phòng y tế của Sunny, cùng Chopper đã ghé gần kề quan sát anh bởi ánh nhìn đầy lo lắng… không muốn làm cậu nhỏ bé lo, anh gãi gãi đầu, thnghỉ ngơi nhiều năm rồi nói:

- Không sao! Có lẽ do thiếu ngủ yêu cầu hơi mệt mỏi thôi.

Nghe vậy dường như Chopper đã an tâm hơn, thở lâu năm và ngồi xuống ghế. Vừa dịp đó, Robin bước vào, bên trên tay bưng một bát súp, khói vẫn còn đó bốc lên nghi ngút:

- Cậu kiếm sĩ, cậu sẽ thấy đỡ hơn chưa? Mau nạp năng lượng súp đi đến rét.

- Cảm ơn, tôi khỏe mạnh rồi. – Zoro đáp, đưa tay đỡ bát súp nóng hổi tự phía thiếu nữ khảo cổ, đặt nó xuống lòng với chú ý một hồi lâu. Có nào đó ko đúng… chính xác là mỗi khi anh bị tmùi hương phần đông được nạp năng lượng một chén bát súp những điều đó, tuy vậy bát súp này có gì đó không giống… màu sắc sắc… mùi hương hương… không hề rất gần gũi 1 chút nào.

- Cậu tìm sĩ à? – thấy anh quan sát chén bát súp rét bên trên tay đầy suy tứ, cô bé tóc đen có vẻ băn khoăn lo lắng.

- Xin lỗi! Không gồm gì đâu! – Zoro giật bản thân nhìn lên – ai nấu bếp sản phẩm này vậy?

- Tôi và cô hoa tiêu thuộc làm cho, tất cả vụ việc gì sao?

- Không hẳn! Chỉ là… trước đây mọi khi tôi bị tmùi hương, cũng là nhị bạn nấu súp mang đến tôi à?

Câu hỏi của tín đồ kiếm sĩ nhỏng có tác dụng cô nàng cần giật mình, cô lưu ý đến hồi thọ, nhỏng không có dự định hoặc chần chờ câu trả lời… nhận thấy điều ấy, nam nhi tìm sĩ thsinh hoạt dài:

- Thôi, quên hồ hết gì tôi vừa hỏi đi! Tôi nạp năng lượng trên đây.

Nói rồi, Zoro đem muỗng, múc một thìa súp, đưa lên, khẽ thổi cho bớt lạnh rồi chuyển nó vào miệng. Và chính khohình họa tương khắc làn nước nóng ẩm đó luồn qua vị giác với rã xuống họng, anh như nhấn ra… anh nhớ! Nhớ vị của món súp nhưng anh vẫn từng ăn: một ít khoai phong tây, một chút ít rau xanh quyện vào vị ngọt ngọt của nước xương cùng vị mặn nhẹ nhàng của gia vị tan phần lớn vào khoang mồm anh, để đến lúc nuốt rồi vẫn còn đó để lại bao bịn rịn. Không hề giống cùng với món súp bên trên tay anh bây giờ, món súp kia luôn luôn làm anh cảm giác ấm áp, luôn khiến cho anh Cảm Xúc háo hức quay trở về chưa đến muỗng thứ nhất. Và điều đặc trưng hơn hết là anh rất có thể cảm giác được mùi vị của tình yêu chìm sâu vào từng muỗng súp: sẽ là tình thân của tín đồ đầu phòng bếp giành cho món ăn, nó (có lẽ) cũng là tình thân của cậu giành cho anh… Ckhông còn tiệt! Dòng kí ức cách trở nlỗi được bao phủ đầy vì hình ảnh của cậu, anh nhớ ra rồi: mùi hương thuốc lá, mùi vị thức ăn, cảm giác thiếu thốn và trống vắng… là cậu – người nhưng anh sẽ thương thơm thầm ghi nhớ trộm xuyên suốt xưa nay nay… anh nhớ rồi! Nhớ hằng ngày anh bắt buộc lén lút bước vào trong bếp lấy trộm rượu nhằm không bị cậu la… nhớ mỗi khi bao biện nhau, hành động với cậu bên trên boong tàu… anh nhớ ra bản thân chọn vị trí tập tành ngơi nghỉ cuối boong là có thể quan sát vào khu nhà bếp – chỗ bao gồm cậu, anh ghi nhớ ra loại võng anh ở sáng nay là võng của cậu, mẫu võng đã bao trọn đem dáng vẻ hình dong dỏng thả, nữ tính, bình an của cậu mỗi một khi cậu ngủ, khiến cho từng lần quan sát anh những ý muốn nựng cậu, ôm cậu vào lòng, hôn lên song môi phớt hồng của cậu, cảm giác làn domain authority Trắng nõn của cậu, hít vào phòng phổi của chính mình hương thơm của cậu thuộc mùi hương dung dịch lá không còn xa lạ kia… chết tiệt! Chính là cậu… cậu đầu nhà bếp cùng với đôi lông mày xoắn ngốc nghếch của anh… bạn nhưng mà anh vẫn luôn cho rằng phiên bản thân sẽ bị tiêu diệt giả dụ thiếu thốn cậu… vậy nhưng anh đang chẳng chú ý cậu… với cho tận hiện giờ anh new nhớ ra… tyên ổn anh đùng một phát như chấm dứt đập Lúc lúc này anh bỗng nhận ra: cậu đâu rồi? Cậu đã sinh sống đâu? Cậu… bảo bối của anh ý giờ đồng hồ đang nơi đâu rồi!?

- Zoro à! ZORO! ANH CÓ SAO KHÔNG? – một lần nữa, tiếng của rỡ ràng bác bỏ sĩ nlỗi phá vỡ lẽ loại xem xét của Zoro, tuy nhiên lần này, anh bắt buộc trấn an cậu tinh ranh được nữa… do bao gồm anh đang dần hốt hoảng…

- Đầu bếp!

- Sao… Sao cơ? – Chopper tròn đôi mắt, quan sát anh rồi cù sang chú ý Robin đang dần ngơ ngác.

- Đầu nhà bếp đâu rồi?

- Đầu bếp? Nhưng cậu kiếm sĩ à, băng ta đâu có…

- ĐẦU BẾP CỦA TÔI ĐÂU RỒI? – anh gào lên.

- Zoro, anh đang nói gì vậy? Đầu phòng bếp như thế nào cơ? – Nangươi bước vào kinh ngạc hỏi, tức thì tiếp nối, tất cả những người dân khác cũng ập lệ căn chống bé dại nhỏ xíu. Có vẻ vừa rồi, Zoro mập giờ quá rồi. Nhưng hiện nay, anh không có trung khu trạng nào quan tâm cho tới cthị trấn kia nữa…

- “Đầu phòng bếp nào?” Cô hỏi vậy là gồm ý gì? Hắn ta là đầu nhà bếp của băng chúng ta, là tên đầu bếp dâm đãng đáng ghét đó. Nangươi, Robin, hai người ko nhớ gì sao? Hắn ta vẫn hay uốn nắn tâng bốc những cô với dòng dáng vẻ điệu đần và đôi mắt hình trái tyên dị hợm cơ mà lại. Luffy! Cậu không nhớ sao? Cậu là tín đồ mời hắn vào băng đấy. Tại quán ăn trên biển khơi Baratie. Có lưu giữ không? Cậu vẫn luôn luôn khen đồ ăn hắn đun nấu là ngon tốt nhất còn gì? Này! Mấy người làm thế nào vậy? Hắn là đầu bếp bên trên tàu này đấy, hắn vẫn nấu nạp năng lượng mang đến bọn họ hàng ngày cơ mà?!

- Zoro à, cậu đang nói gì vậy? Lần sinh sống quán ăn Baratie tớ tất cả mời ai vào băng đâu? – Luffy ngơ ngác.

- Còn nữa, trước giờ đồng hồ món ăn trên tàu là chúng ta chia nhau nấu bếp mỗi ngày chứ? – Usopp cũng có vẻ hoảng sợ.

- Mấy fan ko nhớ gì sao? Hắn gồm mái đầu màu sắc quà, cặp mắt xanh và đôi lông ngươi xoắn dị hợm. Hắn hay mặc vest Đen với tốt thuốc lá. Hắn vẫn giẫm các cậu mỗi một khi những cậu vào bếp ăn uống lề mề cơ mà…

- Cậu kiếm sĩ à! Cậu bình thản lại đi đã… – Robin dường như lo ngại.

- BÌNH TĨNH? Làm sao tôi có thể bình tâm được chứ? Băng chúng ta vừa mất một bầy đàn cùng mấy tín đồ lại đối xử nhỏng thể cậu ta chưa từng tồn tại, thử hỏi tôi bình tình làm cho sao? – Zoro gào lên, nhưng rồi lại bỗng im bặt… anh đang trách rưới ai vậy chứ… bao gồm anh đã và đang quên mất cậu cơ mà…

- Zoro à! Em e là tín đồ đầu bếp mà anh nói không hề lâu dài đâu. Có lẽ là anh không ngủ no giấc đề xuất bị mê sảng thôi. Anh buộc phải sống đi. lúc anh thức giấc lại em đã chất vấn đến anh! – Chopper thở nhiều năm đầy lo lắng.

Thế rồi nlỗi đọc ý, toàn bộ phần nhiều tín đồ hầu như ra khỏi chống y tế, để lại một mình Zoro vào căn chống nhỏ bé…

Đau! Lần thứ nhất Zoro thấy tyên ổn bản thân đau như vậy, cũng là lần thứ nhất anh cảm thấy bất lực mang lại vậy… anh vừa đánh mất một bạn đặc biệt đối với anh, Lúc cơ mà anh thậm chí còn quan yếu làm cái gi để giúp cậu ấy… Anh gục khía cạnh xuống, cơn đau bao rước body toàn thân thể làm anh run rẩy… anh sẽ không được thấy được cậu nữa ư? Anh sẽ không được nghe giờ cậu hotline anh, sẽ không còn được nghe hầu như biệt danh ngốc nghếch mà cậu đặt đến anh nữa? Anh sẽ không còn được ăn uống đồ ăn bởi cậu làm cho nữa sao? Và anh sẽ không còn khi nào có thể nói với cậu… rằng anh yêu… yêu dáng hình của cậu… yêu thương giọng nói của cậu… yêu thương mùi dung dịch lá của cậu… yêu thương đồ ăn của cậu… với anh yêu cậu… thật sự hết sức, cực kỳ YÊU cậu…

Chết tiệt! Nếu Chúa thiệt sự tồn tại… xin hãy rước cậu về đi. Xin hãy trả cậu lại đây… trả lại cậu cho anh… Anh cần thiết sống thiếu hụt cậu được!

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

- Này Marimo! Sắp cho tới hòn đảo rồi đó!

- Rồi sao?

- Còn sao nữa? Chuẩn bị đi tìm kho tàng thôi!

- Ta ko thích! Tại sao ta lại yêu cầu tìm kho báu cho mụ phù tbỏ hải dương đó?

- Ngươi nói gì? Sao ngươi dám Call một bạn xinh xắn như Nami-swan nlỗi vậy?

- Chỉ có ngươi bắt đầu thấy cô ta dễ thương thôi!

- Gì hả? Ngươi đi chết đi đồ vật đầu rêu lẩn thẩn độn!

- Ngươi new là người buộc phải bị tiêu diệt đi. Nếu ngươi biến mất ta sẽ rất vui đấy!

- Này hai người! Đừng gượng nhẹ nhau nữa! Chuẩn bị đi thôi!

- Vâng, thưa Nami-swan!~

Trong chiếc kí ức của Zoro, kia có lẽ rằng là đều câu cuối cùng anh nói với cậu… “Nếu ngươi bặt tăm ta sẽ rất vui đấy!”… anh không thể bao gồm ý đó… anh thật sự không còn bao gồm ý đó…

- Cậu tìm sĩ, Cửa Hàng chúng tôi vào được chứ?

Giọng của Robin vang lên sau tiếng gõ cửa dịu, Zoro chẳng ao ước nhìn, cũng chẳng hy vọng vấn đáp, anh không thích bị làm cho pnhân từ hôm nay, anh ý muốn được lặng tĩnh…

- Cậu tìm sĩ, cậu còn sống trong số ấy chứ?

Vẫn là tiếng của Robin, phía sau cửa nhà bắt đầu bao gồm tiếng rì rầm khe khẽ… Zoro stress nhìn lên, nỗ lực tâm sự hai chữ “vào đi” với cụ là 1 lần nữa, đa số tín đồ lại nối tiếp nhau bước vào cnạp năng lượng phòng nhỏ. Anh quan sát bọn họ, không hiểu biết vì sao tất cả lại triệu tập đông đầy đủ ở chỗ này, nhưng mà anh xem xét thấy Robin đang rứa một quyển sách gì đó…

- Chuyện gì?

- Không rõ nữa, đột nhiên Robin bảo hầu hết tín đồ tập kết xuống đây! – Usopp nói khẽ.

- Được rồi, tôi đã đi vào vấn đề chủ yếu luôn.

Nlỗi gọi ý số đông tín đồ, Robin thanh thanh ngồi xuống ghế, đặt cuốn nắn sách lên bàn cùng mỉm mỉm cười, toàn bộ những bạn đầy đủ chú ý cô bằng ánh nhìn tò mò…

- Thật ra thì từ bỏ sáng hôm nay tôi đang để ý thấy hai điều hơi kỳ lạ. Thứ duy nhất, cho dù băng của ta không tồn tại đầu bếp mà lại sáng hôm nay khi thức dậy, tất cả phần đông người hồ hết đi vào khu nhà bếp cùng ngồi đợi nhỏng thể hiểu được sẽ sở hữu được người sở hữu đồ ăn mang lại. Có thể là tín đồ được cắt cử đã làm bếp ăn uống hôm nay chẳng chú ý trách nhiệm của bản thân mình, tuy nhiên chưa phải lạ lắm sao lúc không có ai khác nhớ ra ai là người thừa nhận bài toán làm bếp nạp năng lượng hôm nay?

Cô gái tóc đen xong xuôi lại một chút ít, thấy những người dường như gật đầu, cô new nói tiếp:

- Thứ nhì là… họ sẽ ra hải dương sát bố năm nay rồi, vì sao vẫn chưa có đầu bếp? Cũng hoàn toàn có thể là Luffy không tìm kiếm kiếm đầu bếp đến tàu, tuy nhiên với tính phàm ăn của chính mình, xứng đáng lẽ cậu ấy đề nghị rất lo sợ đi tìm cho chính mình một đầu phòng bếp bắt đầu đúng, vậy cơ mà cậu ấy hình như không thể có ý muốn kia, phần lớn người không thấy cthị xã này lạ lắm sao? Và vừa rồi, Khi cậu kiếm sĩ nói về “đầu nhà bếp của bọn chúng ta” thì tôi hoàn toàn có thể chắc hẳn rằng rằng cthị trấn này không thể ổn định. Vậy yêu cầu tôi đã từng tò mò về món “kho báu” nhưng họ tìm thấy hôm qua… – vừa nói, Robin vừa lật phần nhiều trang sách như tra cứu lại điều nào đấy.

- Kho báu… cô hy vọng nói cái hộp bằng tiến thưởng nhỏ tuổi xíu trống trống rỗng đó sao? – Namày ngạc nhiên.

- Đúng vậy! Cô hoa tiêu, cô tất cả lưu giữ ai là fan mnghỉ ngơi mẫu vỏ hộp đó ra không?

- Tất nhiên là… Ehh…?

Trong mấy giây yên bình, đầy đủ bạn tỏ ra thật hồi hộp. Quả nhiên, không có bất kì ai nhớ cả. Dù chuyện đó new xảy ra ngày hôm qua…

- Tôi vẫn tìm với thấy một vài đọc tin về chiếc hộp đó! – Robin lúc này có vẻ như đã tìm thấy trang sách mong ước, cù nó về phía toàn băng nhằm hầu hết fan thuộc trông thấy nó, Zoro chú ý thấy cô bé kia khẽ quan sát Zoro một chút ít nlỗi ao ước hỏi chủ kiến, rồi cô tiếp – thật ra, kia chưa hẳn là kho báu gì! Chiếc vỏ hộp sẽ là chỗ cư trú của một nhỏ quỷ rất là nguy khốn. Truyền ttiết đề cập lại rằng nó thường đi lang thang và tước giành nội khí của loại fan, với rồi Lúc chuông đồng hồ thời trang điểm mười hai tiếng, những người này đã bặt tăm hoàn toàn ngoài thế giới, tất cả vào kí ức của các fan bao bọc. Có một vị pháp sư đã phong ấn cái vỏ hộp kia bằng một câu thần chú, khiến cho nó bắt buộc từ msinh sống loại hộp nhằm ra ngoài, tuy vậy sức khỏe của nó vẫn còn có hiệu lực thực thi cùng với những ai tình cờ mngơi nghỉ chiếc hộp đó…

- Vậy tất cả nghĩa là…

- Đúng vậy, tôi e rằng người mở dòng vỏ hộp kia chính là cậu đầu phòng bếp mà lại cậu tìm sĩ sẽ nói, cùng tệ hơn, cậu ấy vẫn mất tích ngoài nhân loại này!

- Có tin được ko vậy? Ý tôi là người nhắc lại mẩu chuyện này làm sao nhưng biết được tín đồ đụng vào mẫu hộp tê vẫn biến mất nếu như không thể nhớ gì về sự trường tồn của bạn đó? – Usopp gãi đầu khó khăn đọc.

- Về lí mà lại nói là như vậy… tuy vậy đặc sắc cầm, người đề cập lại câu chuyện này đã phá giải được lời nguyền đó với đưa fan kia trngơi nghỉ về!

- Bằng giải pháp nào? – Zoro nhảy dậy, chú ý thẳng vào mắt Robin.

- Xin lỗi, cậu kiếm sĩ, vào này không có ghi rõ về Việc đó…

- Tôi nên quay trở về hoang đảo đó!

- Sao cơ?

- Xin cậu đấy Luffy! Tôi phải quay lại hoang hòn đảo đó! – Zoro nhìn Luffy đầy quyết tâm.

- Được!

Vị thuyền trưởng không chút ít do dự, đồng ý gật đầu ngay lập tức, với cố gắng là con tàu xoay đầu trlàm việc về hòn đào…

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Zoro không thể chờ được nữa. Anh phải quay về quần đảo kia, nkhô nóng giây như thế nào tốt giây ấy. Anh nên cứu giúp được Đầu Bếp của anh… anh cần mang cậu trnghỉ ngơi về.

Sunny vừa dừng lại, Zoro đang nhảy đầm ngoài tàu tức thì, cùng anh cứ đọng bước đi, mang cho Nami và Usopp choáng choàng điện thoại tư vấn anh lại… anh biết người ta muốn đi cùng nhằm bảo đảm anh không đi lạc, mà lại lúc này, anh rất tự tin vào đôi bàn chân của bản thân, anh có niềm tin rằng anh đã đi đúng hướng…

Quả nhiên, chỉ vào mười phút ít, anh đang cho tới cửa ngõ hang – nơi hôm qua bọn họ đã search thấy loại hòm tê. Anh thiệt cũng quá bất ngờ với tài năng kiếm tìm con đường xuất thần của chính mình, có lẽ yêu cầu lưu lại vào kỷ lục mới được. Nhưng cthị xã đó để sau chưa muộn, giờ điều anh mong là Đầu Bếp của anh ấy được an toàn…

Vừa lao vào cửa ngõ hang, điều anh thấy có tác dụng anh thiệt bất ngờ… cậu đang ở kia, dựa sườn lưng vào vách đá, bất tỉnh… là khuôn phương diện ấy… là dáng vẻ hình ấy… là chiếc biểu cảm dịu dàng êm ả cùng không nguy hiểm mỗi tối ấy… cậu vẫn làm việc ngay lập tức trước khía cạnh anh, nhưng mà có gì đấy không ổn… giống hệt như một cái bẫy… nlỗi thể nhỏ quỷ tê sẽ biết là anh đang tảo lại… nlỗi thể nó đang mong chờ anh…

- Người thứ ba… – giọng nói ấy vang lên làm cho anh lag bản thân ngước lên, bên trên cao, một cô bé trong bộ đầm đỏ thẫm vẫn ngồi ở đó, quan sát anh mỉm cười cợt đầy tà khí – ngươi là fan máy bố trong số sản phẩm triệu người vẫn phá vỡ lẽ được lời nguyền của ta…

- Vậy ra ngươi đó là bé quỷ đó? – anh chuyển tay va vào Kitetsu, sẵn sàng bốn gắng chiến đấu bất kể lúc làm sao.

- Vậy là ngươi vẫn biết?

- Ta không có thời gian tán dóc với ngươi, ngươi đang làm gì thương hiệu đầu bếp?

- Chẳng làm những gì cả! Ta chỉ rút cạn vận khí của hắn thôi. Thường thì những kẻ không hề vận khí vẫn bặt tăm, nhưng có vẻ ngươi đang lấy hắn quay trở lại đấy!

- Ý ngươi là sao?

- Việc ngươi nhớ ra hắn vẫn phá vỡ lời nguyền của ta, một phần nội khí sẽ trnghỉ ngơi về cùng với nhà của nó, chiếc kia Điện thoại tư vấn là tình – đường nét mặt của bé quỷ tê gồm nào đó khó tính.

- Ngươi mong gì?

- Tất nhiên là rước lại bé mồi của ta.

- Hê… – anh nhếch mép lên mỉm cười – làm cho như ta gật đầu vậy. Tên Đầu Bếp tăn năn sẽ là của ta!

- Có vẻ như ta ko nhằm ngươi sinh sống được rồi!

- Câu kia phải kê ta nói mới phải!

Nói tức khắc, anh rút ít thanh Kitetsu ra, hạ fan mang đà sẵn sàng mang đến trận đánh.

- Cứ đọng nlỗi thể một miếng sắt vụn rất có thể làm ta bị thương thơm được vậy! – con quỷ kia mỉm cười khinc bỉ.

- Ta không cho là vậy đâu!

Zoro nhảy lên, vung kiếm nhắm vào đầu ả, có vẻ như nlỗi ả thiệt sự cho rằng tkhô hanh tìm chính là sắt vụn, không hề có ý muốn né nhưng trực tiếp gửi tay đỡ yếu chỉm kia. Ngay nhanh chóng, cánh tay ấy rơi xuống đất.

- Cái…

- Hê… có vẻ nhỏng ta chỉ việc “miếng sắt vụn” này cũng có thể hạ được ngươi rồi!

- Ta gọi rồi… một thanh Quỷ Kiếm! Ngươi làm cho ta không thể tinh được đấy!

- Quá khen…

Ả ta đứng trường đoản cú vách đá, cúi rẻ người lấy đà nhảy táo tợn lịch sự phía anh và cần sử dụng cánh tay còn lành với phần đông trang bị nanh vuốt đỏ nlỗi tiết đâm trực tiếp vào ngực trái của anh ý, anh mau lẹ chuyển kiếm chặn lại mặt đường đâm kia, dẫu vậy vày mức độ ả vượt khỏe khoắn vẫn làm anh bật ra sau khiến một lượng lớn cây trồng đổ ầm xuống, chlặng muông mất vị trí đậu, bay lên ngợp ttách.

- Quả nhiên là sức mạnh của quỷ… – anh khạc chút máu tanh trong vùng miệng, rút ít chiếc khnạp năng lượng black cột lên đầu.

- Ta sẽ buộc phải nội khí của ngươi để chữa trị lành cánh tay này đấy! – ả ta chú ý anh bằng thú vui hung ác, những cái răng sắc và nhọn chìa ra. Chỉ cần bị cắm vì hàm răng này cũng đủ để tín đồ thông thường ngỏm rồi.

- Đấy là nếu ngươi hạ được ta thôi!

Dứt lời, anh rút thanh hao Shusui ra, nhắm vào sườn đề nghị của ả chém nhẹm móc lên. Đúng nlỗi dự đoán, ả ngửa mình ra để tránh mặt đường kiếm ấy mà lại tức thì mau chóng bị anh vòng tay gửi Kitetsu lên đâm một con đường cực ngọt vào ngực trái. Ả gào lên trong gian khổ, ngã bật ra đằng sau. Tiếng hét của ả nlỗi làm cho rung đụng cả khu rừng. Không ngóng ả trả hồn, anh vung cao Kitetsu chém thẳng một mặt đường dọc khung người của ả ta hệt như giải pháp cơ mà anh vẫn chỉm Monet lúc còn sinh sống Punk Hazard vậy. Đường chỉm của anh chắc rằng cũng vô tình cắt đôi cái hộp bằng vàng đó. Giờ thì bé quỷ khốn khổ cơ đang lăn uống lộn dưới đất trong cơn đau cho đến khi mất tích trọn vẹn.

Tuốt nhì tkhô nóng kiếm vào chuôi, rút chiếc khnạp năng lượng cột lại lên vai, anh nhanh lẹ chạy cho tới địa điểm cậu trai tóc rubi. Cậu vẫn nằm tại vị trí đó, bất tỉnh, nhân hậu với xinh xắn như một thiên thần. Anh nhẹ nhàng quỳ xuống, khẽ luồn tay qua sau vai, nâng cậu lên, nhằm cậu tựa vào lòng bản thân, êm ả dịu dàng với ôn nhu nhất có thể…

- Đầu Bếp…

Anh quan sát cậu, chú ý từng mặt đường nét trên khuôn phương diện bé dại nhỏ xíu đã dựa vào ngực anh…

- Đầu Bếp…

Tay anh siết chặt hơn một chút ít, kéo cậu lại sát anh hơn…

- Xin cậu…

Anh gục vào mái tóc của cậu…

- Hãy thức giấc lại đi…

Có sản phẩm gì ướt ướt rã ra tự đôi mắt anh, luồn vào kẽ tóc của cậu…

- Sanji…

- Zo… Zoro…?

Bất giác, thanh hao âm yếu ớt vang lên dẫu vậy anh không còn bỏ lỡ nó… anh ngẩng đầu dậy cùng ngay lập tức lập tức, phát hiện góc nhìn xanh xao của cậu… tyên anh như lỡ mất một nhịp…

- Zoro? Chuyện… gì vậy? Tại sao ta lại nghỉ ngơi đây…? Tại s… ưm…

Không nhằm cậu nói hết câu… anh quan trọng ngóng cậu nói không còn câu được… anh chuyển môi mình lên, khóa chặt đôi môi nhợt nhạt mát mẻ của cậu. Cậu lag mình tuy nhiên không thể tất cả ý phản kháng, im lặng chấp nhận nụ hôn bất thần kia… hai bạn cứ đọng nhằm vậy, chỉ hai cặp môi chạm vào nhau, và im yên… cho đến khi anh cảm thấy vị mặn ập lệ kẽ môi, anh bắt đầu đơ bản thân ngẩng dậy. Cậu vẫn nhìn anh bằng cặp mắt xanh rì ấy:

- Zoro? Anh khóc đấy à?

- K–Không…

- Anh sao vậy?

- Không có gì…

- Cthị xã gì đã x… Ahh…

Một đợt nữa, chẳng để cậu nói hết câu, anh kéo cậu vào lòng, vùi khía cạnh cậu vào lồng ngực của anh ý, siết chặt cậu trong khoảng tay của chính bản thân mình. Cuối cùng… sau cuối cậu cũng an ninh rồi. Cậu đã trở về, vào tay anh, vẹn tuyền với bình yên… chết tiệt! Chưa bao gồm lúc nào anh cảm giác vơi nhõm như lúc này… anh hy vọng ôm cậu điều đó mãi, cho dù tiếp đến bị cậu đá cho cũng rất được. Anh vẫn mong muốn ôm cậu như vậy… nlỗi thể cậu là của riêng rẽ anh…

- A… ư… ưm… thở… Zoro… nhằm tôi… thở…

Nghe giờ đồng hồ cậu hổn hển, anh hốt hoảng thả lỏng đôi tay, tuy thế không hề tất cả dự định buông cậu ra.

- Zoro…

- Đừng nói gì cả! – anh ngắt lời cậu – hãy để tôi ôm cậu… thêm một chút nữa…

Anh lần chần cậu gồm đồng ý giỏi không… tuy vậy cậu đang lạng lẽ, ngoan ngoãn ở trong lòng anh… khohình ảnh tương khắc này thật tuyệt… anh chuyển tay luồn vào kẽ tóc của cậu, mân mê từng lọn tóc mềm mại… rồi anh lại vùi phương diện vào kia, hkhông nhiều vào hương thơm mừi hương dịu đan lẫn hương thơm thuốc lá nhưng chỉ cậu bắt đầu có… một phút… hai phút… rồi mười phút ít trôi qua… nhị bạn cứ đọng ngồi lặng như vậy…

- Giờ tôi nói được chưa?

- Ừ

- Có cthị xã gì đang xẩy ra vậy?

- Cậu đã… trở nên mất!

- Gì?

- Chiếc vỏ hộp cậu mở ra hôm qua… nó tất cả một lời nguyền… rồi cậu biến mất… với rất nhiều tín đồ rất nhiều quên mất cậu… cùng tôi đã quên mất cậu…

- Sao…? Nhưng anh…

- Tôi biết! Tôi biết… Nhưng quả tình tôi sẽ bỏ quên cậu… chỉ là… mặc dù có không để ý cậu… thì tôi cũng bắt buộc sinh sống thiếu thốn cậu được.

Xem thêm: Top 10 Phim Hình Sự Việt Nam Hay Nhất, Top 10 Phim Hình Sự Hay Nhất Mọi Thời Đại

- Từ lúc nào mà Marimo-kun nói được mấy điều lãng mạn vậy nhỉ?

- Cậu yên đi!

- Hehe… – cậu đưa nhì tay lên khía cạnh anh, kéo nhẹ để có thể bắt gặp anh rõ hơn – cảm ơn anh!

- Chết tiệt!

Anh buông một tiếng chửi thề và cúi xuống, cvỏ hộp đem cặp môi của cậu. Lần này không chỉ với là cái va môi hờ nữa, lưỡi của anh ấy đẩy vào, tò mò vùng miệng của cậu. Anh liếm, rồi mút ít, nhằm lưỡi của bản thân quấn lấy lưỡi của cậu, vui chơi với nó vào hơi thngơi nghỉ oi bức. Cậu vẫn không tồn tại ý định bội phản phòng, gật đầu đồng ý nụ hôn tê, phút giây lại vạc ra tiếng rên khe khẽ. Anh chỉ dừng lại Khi phân biệt cậu vẫn khó thở, quan sát cậu đang hổn hển đớp lại từng ngụm bầu không khí bắt đầu dễ thương và đáng yêu làm cho sao… anh mong mỏi khohình ảnh tự khắc này kéo dài mãi mãi…

- Tôi đang cực kỳ sợ hãi… – anh nói khẽ, tuy nhiên có vẻ như cậu đã nghe thấy, và giờ cậu vẫn quan sát anh, yên lặng nhỏng mong lắng nghe… chết tiệt! Anh xoay khía cạnh đi nhằm tách ánh nhìn của cậu, tuy nhiên anh hoàn toàn có thể cảm nhận được vành tai anh đã đỏ rực lên rồi – lo sợ cùng hoang mang… khi cậu không thể sinh hoạt đó! Tôi cứ tưởng là đã không còn cậu rồi chứ… bị tiêu diệt tiệt…

- Tôi không vấn đề gì rồi mà! – cậu mỉm mỉm cười, niềm vui êm ả này lần đầu tiên anh nhìn thấy… thật đẹp mắt đẽ… thiệt ấm áp…

- Tôi ghi nhớ món ăn của cậu!

- Vậy à? – cậu rúc vào lòng anh, cười cợt khúc khích, nhưng mà khung người cậu vẫn còn đó run lên yếu hèn ớt.

- Cậu đề xuất ngủ đi! Việc còn lại cứ đọng để tôi lo!

- Ừ… Zoro… bọn chúng ta… về thôi…!

Nói rồi, cậu chìm vào giấc ngủ… anh thsống nhiều năm, chỉnh lại bốn nuốm cho cậu rồi nhấc bổng cậu lên bằng một tay, nhẹ nhàng chuyển tay còn sót lại lên đỡ cậu nhờ vào vai mình… ổn rồi. Mọi đồ vật đang ổn định cả rồi… anh thnghỉ ngơi phào vơi nhõm, bước thoát ra khỏi cửa ngõ hang và hướng về phía nhỏ tàu… vào vô thức, anh không hề nhận biết mình đã nói…