Câu chuyện về lòng tự trọng

     

Hướng dẫn Kể một câu chuyện về lòng tự trọng lớp 9 mà lại myga.vn sở hữu đến cho những em học sinc chắc chắn sẽ là một trong những bài học bổ ích. Từ đây sẽ góp cho những em biết giải pháp hành văn mạch lạc, sử dụng ngôn từ hấp dẫn và đa dạng mẫu mã nhất.

Bạn đang xem: Câu chuyện về lòng tự trọng


Lòng tự trọng là một đức tính tốt đẹp của con người. Các em học sinc đã được chứng kiến giỏi được nghe kể những câu chuyện về đức tính này thì hãy kể lại trong bài xích viết của bản thân. Hi vọng những bài bác văn mẫu dưới đây sẽ mang đến cho những em nhiều điểm sáng sủa tạo cũng như câu văn tuyệt để xong xuôi bài bác viết của bản thân.


Nội dung bài viết


Kể một câu chuyện về lòng tự trọng – Bài làm 1

Nam Cao là một trong những đơn vị văn thương hiệu tuổi vào thể loại truyện ngắn. Những tác phẩm của ông mang được ý nghĩa nhân sinch sâu sắc, cùng chắc hẳn ai ai cũng sẽ ấn tượng với tác phẩm “Lão Hạc” vào đó nổi bật nhất là nhân vật Lão Hạc – một nhân vật nhiều lòng tự trọng, thà chọn loại chết còn hơn là phải theo gót Binh Tư để đi kiếm miếng ăn.

Lão Hạc bao gồm hoàn cảnh khôn cùng nặng nề khăn, kể ra nhưng tội biết bao nhiêu. Lão Hạc tất cả vợ nhưng mất sớm và ở cùng với đàn ông, vày bần cùng thừa mà lại anh nam nhi phải bỏ đi đồn điền cao su thiên nhiên bao năm vẫn chưa thấy về. Lão Hạc phải sống một mình thuộc con chó Vàng bầu bạn trong một túp lều trỡ ràng với cha sào vườn mà hoa màu dường như cũng không thu được từng nào bởi thiên tai bão lũ ập đến với lão. Người dân làng ai cũng mếm mộ lão Hạc bởi vì ông là một người sống nhân ái giải pháp cũng như nhiều lòng tự trọng.

Xem thêm: Làm Sao Để Đăng Ký Tài Khoản Zing Mp3 Vip Miễn Phí? Đăng Ký Tài Khoản

Chính hoàn cảnh của lão Hạc đã khiến cho lão thuộc một cơ hội lão phải đối mặt với bao đau khổ đó chính là dòng đói, sự cô đơn với tuổi già với ôm đau, bệnh tật. Rồi cuộc đời cực khổ, tất cả dường như cũng đã lại dồn lão đến mức hết đường sinc sống. Lão phải dứt ruột buôn bán đi bé chó Vàng mà lại lão yêu thương thương nhất, con chó Vàng cũng chính là một người bạn của lão. Lúc lão bán nhỏ chó vào niềm khổ đau tột thuộc, đưa ra tiết miêu tả chổ chính giữa trạng của lão “Mặt co rúm lại, những nếp nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra, loại đầu ngoẹo về một mặt, cái miệng móm mỉm mếu như bé nít”, “lão hu hu khóc”,…

Thế rồi thông mấy hôm lão chỉ ăn khoai phong, Khi khoai vệ cũng hết, lão chế tạo được món gì, ăn món ấy. Cũng tất cả những hôm thì lão ăn củ chuối, hôm thì lão ăn sung luộc, hôm thì ăn rau xanh má, với thỉnh thoảng một vài củ ráy xuất xắc bữa trai, bữa ốc là kết thúc. Cho đến Lúc chẳng còn gì để ăn, để sống nữa thì lão đã sang xin Binh Tư ít bả chó. Lão Hạc chết! Cái chết của lão thực sự dữ dội vô cùng: lão sùi bọt mnghiền, lão co giật phải hai người đàn ông lực lưỡng đè cổ lên… Có thể nói rằng bao gồm loại chết ấy khiến người đọc liên tưởng đến mẫu chết của bé chó Vàng để rồi cũng rùng bản thân nhận ra rằng cái chết của lão đâu không giống gì dòng chết của một bé chó.

Thông qua đây bao gồm thể nhận thấy được mang đến dù là gồm đói nghèo như thế, khổ đau như thế nhưng lão ko do vậy mà thoái hóa về nhân phẩm. Và Khi đó Binch Tư đã tưởng lão xin bả chó để ăn trộm cùng tức thì cả ông giáo cũng nghi ngờ lão. Thế nhưng lão Hạc vẫn giữ được trọng điểm hồ trong sạch, nhân phẩm tuyệt vời thuộc lòng tự trọng của mình. Câu chuyện về lão Hạc còn cho thấy họ phải sống gồm lòng tự trọng đừng làm những việc xấu. Mỗi người chúng ta hãy sống như câu tục ngữ “Đói đến sạch, rách rưới mang đến thơm”.

*

Kể một câu chuyện về lòng tự trọng

Kể một câu chuyện về lòng tự trọng – Bài làm cho 2

Trời đã chớm vào thu. Từng làn gió mơn man trên từng làn da, đùa nghịch bên trên từng kẽ lá, hòa lẫn loại nắng rubi ươm vào trẻo của một mùa thu đã chợt ùa về. Hôm ni là chủ nhật, cả lũ bạn của Tâm đã kéo đến công ty Tâm từ sớm, rủ nó cùng cả nhà đi dã ngoại không tính công viên kia. Tâm chần chừ, mẹ Tâm đang ốm, nếu Tâm đi chơi hôm nay sẽ cảm thấy có lỗi với mẹ lắm chứ. Với lại trả cảnh đơn vị Tâm bây giờ không cho phép cô bao gồm thể được thoải mái vui vẻ, chơi đùa như trước. Bố Tâm mất từ khi cô còn nhỏ, một bản thân mẹ nuôi nấng hai chị em đề xuất người, bây giờ mẹ đang ốm, gia cảnh sa sút. Nhận thấy sự ngần ngại trong ánh mắt Tâm, mẹ cầm tay cô cùng nói: